Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hộ Tâm

Hộ Tâm

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.

trái tim
Nhạn Hồi ngây người cả buổi: “Là cái gì vậy?”
Thiên Diệu lại cong môi, cười đến là âm trầm trào phúng: “Cô cũng biết, tên người phàm mà Tố Ảnh muốn bảo vệ hai mươi năm trước cũng chẳng sống được.” Giọng điệu của Thiên Diệu nghe ra được chút khoái cảm trả thù, “Nàng ta chế áo giáp vảy rồng nhưng cũng chẳng có tác dụng gì.”
Nhạn Hồi nhíu mày, nói tiếp lời hắn: “Đây là vì vảy hộ tâm mà huynh nói kia…”
“Bị ta ném đi.”
“Cái gì?”
“Lúc Tố Ảnh nhổ vảy hộ tâm của ta, ta liều mạng dùng tu vi toàn thân ném vảy hộ tâm ra khỏi kết giới.” Thiên Diệu nói, “Bọn họ phải bố trận, vốn không dứt ra nổi, không có vảy hộ tâm, áo giáp vảy rồng kia cũng chỉ là một thứ đồ bỏ.”
Nhạn Hồi lặng yên chốc lát: “Vậy nên… Hai mươi năm trước, các người ầm ỹ một chặp, cuối cùng cũng chẳng có ai có kết cục tốt?”
Thiên Diệu đẩy bàn tay đang ôm lấy vết thương của Nhạn Hồi, chạm vào vết thương trên lồng ngực nàng: “Nhưng nó cứu được cô.”
Nhạn Hồi ngây người.
“Cứ dò mạch của cô khắc biết, cô trời sinh có trái tim không trọn vẹn, vốn không phải là người sống lâu.” Chuyện này Nhạn Hồi lại biết rất rõ, trước kia có lần nàng bị thương, sư thúc ở hiệu thuốc xem bệnh cho nàng đã nói thể chất của nàng rất kỳ lạ, trái tim bị tật nhưng thân thể lại rất khỏe. Lúc đó sư thúc chỉ nói là nàng bình thường tu hành rất tốt, tu vi tràn đầy, không ngờ bây giờ lại nghe Thiên Diệu nói vậy…
“Nhưng cô lại có thể vui vẻ sống tới giờ, còn có thể tu tiên, đây cũng chẳng phải là do cô thông minh.” Ngón tay của Thiên Diệu chọc chọc trên lồng ngực nàng hai cái, “Bởi vì cô có vảy hộ tâm của ta. Nó bảo vệ mạng cô, cải biến thể chất của cô.”
Nhạn Hồi ngoác miệng nhưng nhất thời lại chẳng biết nói cái gì cho phải.
Nàng…
Trong cơ thể nàng có vảy rồng hộ tâm sao? Còn vẫn luôn ở đó sao?
Thì ra nói đi nói lại, hai mươi năm trước, người được lợi cuối cùng lại là… Là đứa nhóc con từ đầu chí cuối chẳng hề liên quan gì là nàng đây…
Nhạn Hồi lúc này đã hiểu tại sao hôm qua lúc mình uống say đã gào to với Thiên Diệu rằng, “Sau này chuyện của huynh đều là chuyện của ta!”, còn nói muốn tìm về hết tất cả những thứ hắn đã mất rồi.
Bởi vì lúc tên này liều mạng ném vảy hộ tâm ra ngày đó, chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà lại trở thành thần vật cứu mạng của nàng rồi!






Chỉ trong một chốc mà Nhạn Hồi đã biết tới bí mật bự như vậy, nàng nhất thời không tiêu hóa được.
Đợi nàng vất vả lắm mới nuốt được tất cả những tin tức này rồi thì một vấn đề không thể bỏ qua bỗng nhiên nhảy ra trong đầu nàng, nàng giật mình một cái, đưa tay đánh bốp một cái vào cái tay đang đặt trên ngực mình của Thiên Diệu.
“Huynh… Chẳng nhẽ muốn lấy lại cái vảy hộ tâm đó sao?” Nhạn Hồi liên tục lui về sau mấy bước, “Lấy cái này ra rồi có phải là ta sẽ chết không?”
Nàng sợ chết, nàng vẫn chưa sống sung sướng vui vẻ được bao nhiêu đâu.
Thiên Diệu chậm rãi thu tay, ngẩng đầu nhìn Nhạn Hồi: “Không có vảy hộ tâm, cùng lắm cô cũng chỉ sống thêm được mười ngày.”
Nhạn Hồi nuốt nước miếng.
Từ này dùng cũng chuẩn thật đó, Tố Ảnh đối với hắn quả nhiên là làm thịt. Một đồng giả cũng chẳng có…
Nhưng nếu muốn nàng giúp hắn tìm lại cơ thể thì có khác nào bảo nàng giúp một yêu quái đâu, hơn nữa còn là yêu quái mà Tố Ảnh chân nhân đối nghịch nữa chứ.
Nhạn Hồi lắc đầu: “Mớ bòng bong này, ta không thể giúp được.”
Thiên Diệu ngẩng đầu nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp.
Nhạn Hồi lại gãi đầu: “Huynh cũng đừng trách ta thấy chết mà không cứu. Huynh cứ nhìn tình hình của ta bây giờ mà xem, ta quả thực không có cách nào để giúp huynh.
Đầu tiên là ta tuy rằng đã bị núi Thần Tinh trục xuất nhưng vẫn là người tu tiên, sau này vẫn còn phải dựa vào việc trừ yêu mà kiếm sống đấy nhé. Giúp huynh chẳng khác nào bỏ đạo nghĩa của mình, từ nay về sau ta sẽ bị giới tu tiên đuổi giết như yêu quái. Nghĩ xa một chút thì nếu ta giúp huynh tìm lại được hết cơ thể của mình, tới lúc đó cho dù huynh có để ta giữ vảy hộ tâm thì ta cũng đã trở thành người phản bội giới tu đạo rồi, không thể ở lại lãnh thổ Trung Nguyên được nữa, mà thân là người tu tiên, ta lại càng chẳng có cách nào tới chỗ của Yêu tộc kia. Ở trong thế khó xử như vậy đúng là chịu không nổi.
Thứ hai nữa là, mặc dù Tố Ảnh chân nhân quá đáng với huynh thật, ta thân là người tu tiên nghe xong cũng lấy làm kinh hãi, nhưng với hoàn cảnh bây giờ… Tiên Yêu như nước với lửa. Tố Ảnh chân nhân lại là chưởng môn của một môn phái lớn như vậy, huynh lại là yêu quái lợi hại cỡ vầy, có người tu tiên nào biết thân phận của huynh mà không e sợ, một lòng muốn diệt trừ huynh chứ, đúng lúc này lại còn có Tố Ảnh chân nhân đứng ra diệt trừ huynh… Thế nên cho dù năm đó Tố Ảnh chân nhân ra tay độc ác với huynh như vậy nhưng theo ta thấy, cho dù có truyền chuyện này ra thì chưa biết chừng còn có một đám tu tiên vỗ tay khen hay ấy chứ…”
Thiên Diệu trầm mặc.
“Còn có thứ ba.” Nhạn Hồi lại chỉ vào ngực mình, “Tuy rằng nhờ hồng phúc của huynh, ta mới có thể sống tớ


XtGem Forum catalog