The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1292 lượt.

m khắc tinh tế, ta nhịn không được lắc đầu cảm khái kiến thức thiển cận của mình.
Lúc này cách lần trước ta tự tiện xông vào Minh Cung đã qua hai ngày, Minh Vương đi dự tiệc ở núi Phương Trượng cũng đã trở về, nghe nói Cừ Cử đến thăm, liên tục không ngừng mời Cừ Cử vào phòng trong. Ta ở bên ngoài đại diện, nhàm chán nhìn ngắm bài trí trong điện.
Một tiểu oa nhi đặt trên bàn, ta nhịn không được tiến lên định sờ nó một cái, không ngờ vừa mới ra tay thì một âm thanh vang lên.
“Thật thái quá”
Ta giật mình, thu tay về nhảy ra thật xa, cẩn thận đánh giá búp bê trên bàn. Tiên gia quỷ giới quả nhiên không giống bình thường, chỉ là một búp bê vải cũng có thể nói chuyện.
“Không đi, không đi, ngươi thật quá phận, cũng không hỏi ý kiến ta mà tự tiện đáp ứng đại hoàng tử, nếu như bị tam hoàng tử biết còn không lột da ta”
Thân thể cô gái kia chợt lóe, đi tới trước mặt Họa Tùng, đột nhiên cười rộ lên.
“Tỷ tỷ đừng sợ, chuyện này nói cho cùng tam hoàng tử cũng đã đồng ý, tỷ tỷ không cần sợ tam hoàng tử”
Họa Tùng nhíu mày, nhíu mũi: “Có ý gì?”
Cô gái kia cười cười lấy từ trong tay áo ra một cái bình nhỏ đặt vào tay Họa Tùng.
“Tỷ tỷ tốt, cái này là tam hoàng tử bảo ta đưa cho tỷ, hắn nói, tỷ chỉ cần hạ thuốc này vào rượu của đại hoàng tử, sau đó đem bách quỷ (bách = trăm) thả ra là được rồi, những chuyện khác, tự nhiên sẽ có người tới xử lý. Tỷ không cần phải lo lắng”
Nghe xong những lời này, Họa Tùng không khỏi sợ hãi: “Thả bách quỷ! Ngươi điên rồi!”
Cô gái nhướn mày lên, trên mặt hiện lên thần sắc hèn mọn, ngữ khí âm lãnh: “Ta đúng là điên rồi, nhưng vẫn không điên bằng tỷ tỷ, cư nhiên ôm một giấc mộng hão huyền, ta khuyên tỷ nên làm tốt mệnh lệnh của tam hoàng tử, phải biết rằng từ xưa cá không thoát khỏi bàn chân gấu. Tỷ tỷ đến lúc đó không nên gà bay trứng vỡ mới tốt”. Dứt lời, đen cái chai bỏ vào tay Họa Tùng, thần sắc thập phần nghiêm túc rời đi.
Họa Tùng nắm cái bình đứng tại chỗ, một lát sau liền ngồi xuống ôm mặt khóc nấc lên,
Lòng ta cũng đau xót, ôm đầu gối ngồi xổm bên người nàng, nhịn không được an ủi: “Đừng khóc, không có gì là không giải quyết được, thuyền đến đầu cầu sẽ thẳng, ngươi. . .”
“Căn bản không phải như thế. . .” Thanh âm của nàng nghẹn ngào, sau đó từ đầu gối ngẩng mặt lên, trên mặt lệ chảy ngang dọc.
“Hơn chín ngàn năm trước, mẫu thân bệnh chết, cha cưới mẹ kế, mẹ kế ở sau giựt dây bảo cha đuổi ta ra khỏi nhà, mùa đông khắc nghiệt, ta suýt nữa chết cóng đầu đường, lúc này tam hoàng tử như thần tiên xuất hiện cứu ta rồi mang ta về địa phủ. Thế nhưng tại địa phủ lại gặp được đại hoàng tử, đại hoàng tử cùng tam hoàng tử tranh quyền đoạt thế, thế nhưng ta biết, hắn đối với ta một lòng một dạ. Thế nhưng trong lòng ta chỉ có một người là tam hoàng tử. . .Họa Bách vẫn cười nhạo ta không biết tự lượng sức mình, thế nhưng, ta chính là thích hắn. . .”
Ta giơ ta lên trên mặt đất vẽ đủ loại hình dạng, trong lòng nhịn không được mà than thở cho mối quan hệ phức tạp của ba người.
“Vậy, tam hoàng tử đối với ngươi thế nào?”
Họa Tùng lau nước mắt, mỉa mai cười: “Tam hoàng tử à, hắn đối với ta rất tốt, thế nhưng. . . ta biết, trong mắt hắn, chỉ có quyền lực cùng vương vị, ta bất quá chỉ là một con cờ để hắn đánh bại đại hoàng tử mà thôi. Giống như cái này. . .” Nàng giơ bình nhỏ trong tay lên.
“Đại hoàng tử mời ta tham dự tiệc rượu, hắn thay ta làm chủ mà đồng ý, thế nhưng, lại bảo ta hạ độc rồi thả bách quỷ. . . Bách quỷ, nếu thật sự là đại hoàng tử vì uống say mà thất trách, bách quỷ dạ hành, chớ nói tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, sợ rằng thiên đình sẽ đánh tan tiên cốt. Ta mặc dù không yêu hắn, thế nhưng ta không thể hại hắn.”
Ta rũ mắt, nhìn đôi giày vải màu trắng trên chân của nàng không khỏi xuất thân, nhân gian và tiên giới đều giống nhau, quyền vị vĩnh viễn là sự hấp dẫn, mê hoặc không ai có thể chống cự lại.
“Mà thôi mà thôi. Ta hôm nay sao thế này, nói toàn chuyện gì đâu. . .tỷ tỷ, ngươi làm sao lại tới đây?” Nàng giơ tay lên nắm lấy cánh tay ta, nhưng khi tiếp xúc nàng giật mình sợ hãi.
“Là ngươi?”
Ta ngửa đầu nhìn Họa Tùng nhảy dựng , chậm rãi đứng lên, có điểm giật mình hỏi: “Cái gì gọi là ta?”
Họa Tùng nuốt nuốt nước miếng: “Chung Ngô Lê?”
Ta sửng sốt, lời nói của nàng kia ta nghe được trong kính Côn Lôn vang vọng trong tai. . .
. . .
Ta là Mật Phi, cũng là Chung Ngô Lê, cũng là chính ta.
. . .
Ngoài cửa sổ tuyết rơi xuống, ta ngồi bên cửa sổ khách điếm ngắm tuyết rơi. Cừ Cử mang ta ra khỏi Minh Giới cũng đã tròn hai ngày, lúc này chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Lôi Khả. Tất cả thoạt nhìn rất bình thường, thậm chí, tộc nhân của ta còn sống sót sau tai nạn ta nên vui mừng mới phải, nhưng giữa ta và Cừ Cử lại tồn tại một sự xấu hổ nói không nên lời.
Ta vu cho chàng mọi thứ, không ngờ rằng ta là người mà chàng nhất mực mong đợi.
“Cốc, cốc, cốc”. Có người tới gõ cửa phòng, ta sửa sang lại xiêm y, tới cạnh bàn ngồi vào chỗ của mình, lúc này mới nói: “Mời vào”
Hải thúc đứng ở cửa, bưng một chén cháo hạt