XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2873 lượt.

g khỏi run rẩy.
Đôi mắt Bạch Nhạn như mặt hồ lay động, toàn thân tỏa ra hơi thở mềm mại ấm áp, như một thanh sắt nung trong đêm tối, đột ngột thiêu cháy trái tim Khang Kiếm.
- Bạch Nhạn… - Anh rên lên rồi xiết chặt lấy cô, hôn mải miết không ngừng.
Thực ra anh không hề muốn đi, anh định đi xuống rồi lại đi lên, để cho cô gái nhỏ bé này có một đường lui mà thôi.
Đêm tuyết rơi này, anh đã đợi lâu lắm rồi.
Cô là vợ cũ, là vợ tương lai, là người vợ duy nhất đời này kiếp này của anh, anh có hàng trăm hàng ngàn lý do để chịu đựng sự thử thách của pháp luật, đạo đức và dư luận, anh phải ôm cô vào lòng, vùi sâu vào cơ thể cô.
Anh càng ôm càng chặt, nhưng vẫn cảm thấy hai bàn tay này không đủ, ôm vai thì lại bỏ mất eo. Anh rướn lên, chỉ hận không thể đem Bạch Nhạn khắc sâu vào cơ thể mình. Tay anh cởi áo len Bạch Nhạn, chuẩn xác chụp lấy bầu ngực cô, xoa nắn, ve vuốt.
Một dòng điện lạ lẫm chạy xuyên qua khắp người Bạch Nhạn.
Đây là lần đầu tiên có người chạm vào nơi riêng tư, thầm kín của cô, cô cảm thấy những thớ thịt trên người co rúm lại vì căng thẳng, cô muốn gạt tay Khang Kiếm ra, nhưng lại bị anh ôm chặt hơn. Bàn tay anh to mà mạnh, lại nóng kinh người, như đang cố gắng kìm nén điều gì, sự kìm nén ấy truyền sang lòng bàn tay cô. Cô không tự chủ được rướn ngực về phía anh, mà không hề biết rằng những động tác ấy đã khiến cho bộ phận nhạy cảm nhất trên người Khang Kiếm dựng đứng lên. Phản ứng mạnh mẽ mà dào dạt như dòng điện truyền giữa họ.
Khang Kiếm nhắm mắt lại, rên lên một tiếng bức bối rồi bế Bạch Nhạn đi thẳng vào phòng ngủ.
- Sếp…
Bạch Nhạn bất lực kêu lên, thoáng chút sợ hãi. Khi Khang Kiếm ngồi trên giường nhìn cô gọi điện thoại, ánh mắt ấy khiến cô linh cảm được tối nay sẽ xảy ra chuyện gì đó. Cô hơi căng thẳng, nhưng cũng lại có chút chờ mong.
Một đêm nóng bỏng như vậy, lẽ ra đã phải xảy ra từ nửa năm trước, họ đã trì hoãn quá lâu.
Nếu đã quyết định yêu người đàn ông này, vậy thì hãy dâng hiến bản thân cho anh ta! Cô an ủi chính mình.
Cô cảm nhận được Khang Kiếm đang dịu dàng cởi áo len của cô, dưới hơi ấm phả ra từ điều hòa, da thịt chỉ cảm thấy khô rát, mềm mại. Đột nhiên, Khang Kiếm hôn lên ngực cô, khiến đôi gò bồng đảo bắt đầu ẩm ướt, như đứa trẻ sơ sinh đang mò mẫm.
Cô thấy khát, cổ họng khô khốc, cô muốn uống nước, nhưng Khang Kiếm đang đè lên người cô, cô không tài nào cử động được.
Cô mở mắt ra, đôi môi Khang Kiếm trùm lên môi cô, sau đó là tai và gáy, tới mỗi nơi đều như mang theo một ngọn lửa. Không chỉ có môi anh, mà tay anh cũng bận rộn di chuyển từ ngực tới eo cô, nhẹ nhàng thả lỏng, bàn tay chạm vào vế đùi trơn nhẵn của cô, chầm chậm trượt xuống tiến tới mục tiêu rõ ràng.
Trời ơi, Bạch Nhạn kêu lên, khép chặt hai chân lại theo bản năng.
- Nhạn… - Khang Kiếm liếm tai cô đầy mê hoặc, dỗ dành cô thả lỏng - Anh đây…
Giọng nói dịu dàng của anh có một ma lực kỳ lạ, khiến cô cảm thấy an toàn, cô từ từ mở chân ra.
Nơi xấu hổ này, dưới sự mơn trớn của ngón tay thon dài của anh, Bạch Nhạn cảm thấy toàn bộ linh hồn như trống rỗng.
Cuối cùng cũng đã khỏa thân tương đối, Bạch Nhạn cũng căng thẳng, thấp thỏm, sợ hãi, xấu hổ. Khi cơ thể và cơ thể không còn bị ngăn cách bởi vật gì, cô mới biết những giây phút vừa trôi qua chỉ là màn dạo đầu nhỏ bé, máu huyết toàn thân cô đang sôi lên sùng sục. Cánh tay Khang Kiếm hơi cộm lên dưới eo cô, nhưng lại khiến cô cảm thấy cả cơ thể mình đang nằm trong lòng anh, cái đó của anh vừa vặn hướng vào nơi mềm mại của cô. Giây phút này, cô cảm thấy anh như một mũi tên giương trên cung, bất kỳ một tín hiệu nào cũng có thể khiến mũi tên lao vút đi.
Nhưng anh vẫn cố nhịn, mồ hôi túa ra đầy trán, anh mãnh liệt hôn lên đôi môi khô khốc của cô, mút mát gáy cô, chờ đợi cô vì anh mà nở rộ, vì anh mà tỏa hương.
- Sếp…cái kia… - Bạch Nhạn bỗng yếu ớt nói.
- Cái gì cơ? - Khang Kiếm dịu dàng hỏi.
- Không có bao…sẽ có bầu đó! - Đầu ngón chân Bạch Nhạn cũng đã đỏ ửng lên rồi.
Khang Kiếm vò đầu ngẩng lên, hình như cũng hơi mất tự nhiên. Sau đó anh mình trần nhảy xuống giường, kéo ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một cái hộp giấy.
Bạch Nhạn trợn tròn mắt, đó là quà cưới mà đám sắc nữ Liễu Tinh tặng cho cô, lúc dọn nhà cô không nỡ vứt đi.
- Sao anh lại biết? - Bạch Nhạn sửng sốt hỏi.
- Anh biết từ hồi ở nhà cũ cơ. - Đáy mắt Khang Kiếm thoáng hiện lên một tia xấu hổ.
Bạch Nhạn ngã vật ra giường.
Vừa mở chiếc hộp ra, Khang Kiếm như muốn phát điên vì đám bao bảy sắc cầu vồng trong đó. Nhưng bây giờ chẳng kịp để ý tới những điều đó, anh xé đại một cái ra, đúng là sụp đổ, màu cam.
Tên đã giương lên, không thể không bắn, anh nhắm mắt lại, đeo!
- Ha ha!
Liếc trộm màu vàng cam phía dưới Khang Kiếm, Bạch Nhạn bỗng bụm miệng cười lăn lộn, không khí căng thẳng, mơ màng lúc trước biến mất hoàn toàn.
- Không được cười. - Khang Kiếm nghiến răng trèo trẹo.
- Em…không nhịn nổi…giống…cà rốt quá… - Bạch Nhạn ranh mãnh nói.
Khang Kiếm hận không thể bẻ gãy cái cần cổ nhỏ xinh trước mắt mình, nhưng