Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3161 lượt.
của anh cũng là của em. - Khang Kiếm thở dài, xiết chặt cô rồi ấn cô vào trong chăn. Dù không mặc quần áo, nhưng vẻ mặt anh vẫn hết sức nghiêm túc - Bạch Nhạn, chúng ta kết hôn đi!
Anh không nói “chúng ta tái hôn đi”, mà nói “chúng ta kết hôn đi”! Bạch Nhạn ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn anh. Cô hiểu ý của anh. Lần này, đơn thuần là hai con người đã xóa bỏ mọi vướng mắc trong lòng, xác định được tình cảm của đối phương, vì yêu mà mong muốn kết hợp, dùng hôn nhân kết nối hai người lại với nhau, cho đến thiên trường địa cửu.
Cuộc hôn nhân lần trước, là một sai lầm, nên họ mới quyết định ly hôn.
Ly hôn, để mọi thứ quay về thời điểm khởi đầu, cùng tìm lại chính mình, nhìn nhận lại đối phương, lại một lần nữa bộc lộ tình cảm từ tận đáy lòng.
- Bạch Nhạn, dù nằm mơ anh cũng không tin có ngày anh lại được sống hạnh phúc như bây giờ. Trước đây, anh đã từng nói, anh không tin vào hôn nhân, cũng không nghĩ rằng anh có được sự may mắn này. Anh nghĩ cuộc đời này chỉ cần gây dựng được chút thành tựu trong sự nghiệp, làm được chút việc và hiếu thảo với mẹ rồi cứ thế mà sống qua ngày! Còn bây giờ, anh đã trở nên tham lam. Anh không chỉ muốn kết hôn mà còn muốn có một đứa con gái giống hệt như em, nếu có thể thì chúng ta sinh thêm một đứa con trai nữa. Em đừng vội lắc đầu, để anh nói hết đã. Đúng vậy, bây giờ bố mẹ anh và mẹ em vẫn đang là trở ngại. Nhưng Bạch Nhạn ơi, chúng ta có thể vượt qua trở ngại tâm lý của bản thân để yêu thương nhau, thì việc họ chấp nhận chúng ta chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Có lúc anh suy nghĩ một cách duy tâm, có phải ông Trời thấy mối nghiệt duyên giữa các bậc cha mẹ của chúng ta không có cách nào hóa giải, cho nên mới an bài cho chúng ta yêu nhau. Em hãy tin ở anh nhé? Anh sẽ thuyết phục được bố mẹ anh.
Bạch Nhạn chớp mắt nhìn Khang Kiếm rồi khe khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
- Về phía mẹ em, thực ra anh không cần phải để tâm.
- Bạch Nhạn, đợi lần sau Thương Minh Thiên trở về, anh muốn mời cậu ấy ăn cơm để trịnh trọng cảm ơn cậu ấy.
- Hả?
Bạch Nhạn nhớ rất rõ, hai người họ mới gặp nhau có một lần, hình như là toàn nói chuyện bằng nắm đấm, máu me be bét.
- Anh cảm ơn cậu ấy đã thức tỉnh sự ngu muội của anh, cảm ơn cậu ấy đã yêu thương em, cảm ơn cậu ấy đã ở bên em trong những tháng năm em cô đơn vất vả nhất. Không có cậu ấy thì sẽ không có một Bạch Nhạn của anh vừa tự trọng, vừa biết yêu thương bản thân mình lại lanh lẹ như bây giờ.
- Anh…ghen tị với anh ấy à?
Khang Kiếm mỉm cười:
- Nói không ghen tị là nói dối, nhưng anh cảm thấy sự ghen tị này khiến anh có động lực và có cả áp lực, giờ phút nào anh cũng ghi nhớ phải đối xử với em thật tốt, như thế mới có thể che khuất được hình bóng của cậu ấy ở trong lòng em.
- Khang Kiếm, Minh Thiên là chỗ dựa tinh thần của em, anh ấy giống như mặt trời. Vì có anh ấy, em mới có thể nhẫn nhịn được những ấm ức và bất lực khủng khiếp mà người khác không thể tưởng tượng nổi, em mới có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, mới có thể hy vọng vào mọi thứ.
Khang Kiếm khẽ thở dài. Đúng là cô nhỏ ngốc, trước mặt chồng mới cưới mà nói tốt về người đàn ông khác như thế, cô tưởng anh là thánh nhân thật sao? Cũng may anh biết, giữa cô và Thương Minh Thiên chỉ là sự giao lưu về tinh thần, không có tình cảm trai gái, nếu không anh thật sự sẽ phát ghen.
- Ở đây còn đau không? - Anh nhẹ nhàng đưa tay vào dưới chăn, cẩn thận chạm vào nơi đó, thay đổi đề tài không chút dấu vết.
Bị anh sờ vào người, Bạch Nhạn đỏ mặt tía tai, thành thật trả lời:
- Lần đầu tiên rất đau, rất đau, lần thứ hai đỡ hơn một chút, nhưng bây giờ phía dưới như bị xé toạt ra vậy, xót lắm.
- Sau này sẽ không thế nữa. - Anh cúi người hôn xuống má cô.
- Bà xã, anh đã nghĩ, nếu mình muốn mau chóng kết hôn thì có một cách tốt nhất. - Liếc ra ngoài cửa sổ thấy vẫn còn sớm, anh lại ôm cô từ từ chui vào chăn.
- Cách gì ạ?
Anh ghé vào tai cô nói nhỏ.
- Anh dám…Á, tối qua chúng ta không…
Cô nhớ tới cái bao cao su màu cam tối qua không phát huy được tác dụng, như vậy, chẳng phải là tối qua cô rất không an toàn hay sao.
Mặt Bạch Nhạn lập tức biến sắc.
- Đứng dậy mau, chúng ta tới hiệu thuốc mua thuốc tránh thai. - Cô đẩy anh.
- Đi hiệu thuốc lạnh lắm, nằm trong chăn cho ấm, hiếm khi có được ngày nghỉ mà. - Anh xiết chặt người cô, không cho cô nhúc nhích.
- Nhưng nhỡ có bầu thì phải làm sao? - Bạch Nhạn gần như sắp khóc.
Thực ra, có bầu thì càng tốt! Không biết anh đã nằm mơ thấy cảnh cả nhà ba người cùng nhau đi dã ngoại trong công viên biết bao nhiêu lần.
- Thì đẻ chứ sao!
Đó là điều tất nhiên. Cầu còn chẳng được.
- Anh có biết không biết cha mình là ai thì như thế nào không? - Bạch Nhạn phẫn nộ trừng mắt nhìn anh.
Khang Kiếm thiếu chút nữa ngừng thở, anh bóp chân cô:
- Về bố đứa bé, nếu em có điều nào không rõ anh có thể nói cho em nghe, họ tên, nhóm máu, chiều cao, cân nặng?
Bạch Nhạn nhắm mắt, cúi đầu, mím môi:
- Ý em là…chưa cưới mà đã có bầu thì rất mất mặt.
- Em muốn đi mua thuốc tránh thai