Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2866 lượt.

nhìn gương mặt sinh động rạng ngời dưới ánh đèn, đôi má lúm đồng tiền lấp ló và đôi mắt sáng trong veo như hồ nước đang dịu dàng chăm chú nhìn mình, anh bỗng nín thở.
- Có củ cà rốt nào to thế này không? - Không kìm chế được, anh thở dốc, trừng phạt cắn môi cô, ép chặt lên người cô. Tay anh ôm chặt eo cô, cảm thấy làn da trơn mịn bên dưới cánh tay anh ấm dần lên.
- Giống tốt thì có chứ! - Bạch Nhạn không sợ chết trả lời.
- Tập trung vào chuyên môn đi!
Từng mạch máu nhỏ li ti trong đầu anh như muốn nổ tung, sôi sụng lên rồi bốc cháy rừng rực, cháy tới mức anh không thể chịu đựng được nữa.
- Bà xã! - Anh khàn giọng gọi, một giây sau, anh dùng sức ở eo đưa thứ cứng rắn của mình lấp đầy sự mềm mại nơi cô.
Củ cà rốt đã tìm thấy vùng đất lành để nảy nở sinh sôi.
Bạch Nhạn rên lên vì đau, anh cúi đầu hôn cô, dịu dàng mút mát cánh môi cô, mang theo sự áy náy, yêu thương, hạnh phúc, và cả niềm tự hào vô bờ.
Mồ hôi, từ trán anh rơi xuống bầu ngực trắng mịn của cô.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, Khang Kiếm dùng cái nóng bỏng của môi, cái nhiệt tình của gáy, sự trêu chọc của tai, dùng những lời thầm thì khe khẽ, dùng dục vọng của eo, của ngực, của bụng, dùng từng đợt sóng dịu dàng để xoa dịu cơn đau lần đầu tiên của cô.
- Khang Kiếm… - Cô nghe thấy mình dùng âm thanh lí nhí như muỗi kêu gọi tên anh, một lần rồi lại một lần.
- Tiểu Nhạn… - Biết đây là cái tên cô yêu thích nhất, anh đáp trả, một lần rồi lại một lần, nét mặt ngập tràn sự dịu dàng và quyến luyến.
Từ giờ, cô không chỉ còn là Bạch Nhạn, mà đã không thể tách khỏi người đàn ông này.
Một người đàn ông, một người phụ nữ, ghép lại thành một chữ hảo[1'>.
[1'> Trong tiếng Trung, chữ “Hảo”(tốt) gồm một chữ “Nữ”và một chữ “Tử”(nam) ghép lại mà thành.
Có được nhau rồi, sau này, mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp.
Ngoài cửa sổ, tuyết vờn trong gió, đêm khuya vừa tới.
Trong phòng ngủ, ý xuân nồng nàn, trăng tròn hoa đẹp.
Ánh sáng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, dần chiếu sáng căn phòng.
Rèm mi dài của Bạch Nhạn khẽ chớp, rồi lại rúc đầu vào trong chăn, trở mình muốn ngủ tiếp.
- Ui… - Một cơn đau rát bỗng từ từ ập đến khiến cô không nhịn được suýt xoa, vừa cử động đã thấy cả người như bị xe tăng đè nghiến, phần dưới eo như không còn thuộc về mình nữa.
Cô đau khổ mở mắt ra.
- Chào buổi sáng, Tiểu Nhạn! - Khang Kiếm đã dậy được một lúc, mỉm cười với Bạch Nhạn miệng lưỡi đang đông cứng rồi nhoài đầu sang hôn cô một cái thật nồng nàn.
Bạch Nhạn đờ đẫn há miệng, mặc cho anh công thành đoạt đất, muốn làm gì thì làm.
- Sếp.
Đây không phải là một giấc mộng xuân, mà là sự thật. Cô gối đầu lên khuỷu tay anh, đặt tay lên ngực anh, hai cơ thể dính sát vào nhau, dưới chăn cho cô biết, họ giống như hai đứa trẻ vừa mới ra đời, không một mảnh vải trên người.
Mặt Bạch Nhạn thoắt đỏ bừng.
Từng cảnh tượng mờ ám đêm qua hiện lên trong đầu cô như những thước phim.
Là một y tá, lại từng làm việc ở khoa Phụ sản một thời gian, đối với chuyện trai gái, cô cũng đã nghe không ít. Sự đáng sợ của đêm đầu tiên, chỉ cần là người đã trải qua đều sẽ miêu tả vô cùng sinh động là đáng sợ đến thế nào.
- Cậu có biết ý nghĩa của từ “giày vò”không? - Sau cuộc buôn chuyện nước miếng văng tứ tung, nhìn khuôn mặt dửng dưng của Bạch Nhạn, Liễu Tinh hơi phẫn nộ.
- Thì là tàn phá. - Bạch Nhạn nói.
Liễu Tinh nhắm mắt lại:
- Quá trình từ con gái trở thành phụ nữ, chẳng kém gì một sự tàn phá, mà nếu cậu gặp được một chàng trai ngây ngô chẳng hiểu gì giống hệt cậu, thì tàn phá còn hơn cả tàn phá, lại thêm sự căng thẳng, xấu hổ, chậc, nghĩ lại mà kinh.
- Vậy cậu nói xem, nếu gặp một kẻ gây án kỹ thuật điêu luyện thì có dễ chịu hơn chút nào không? - Bạch Nhạn tò mò hỏi.
Liễu Tinh lườm cô:
- Mình đã gặp đâu, làm sao biết được?
Tối qua, khi bàn tay của Khang Kiếm dịu dàng chu du trên cơ thể cô, khi anh mê mẩn gọi tên cô, Bạch Nhạn có xấu hổ, có căng thẳng, nhưng cô không sợ hãi, cô tin sếp Khang không còn là chàng trai trẻ ngây ngô, anh sẽ không làm cô đau.
Sai lầm nghiêm trọng.
Cô đau tới mức mỗi sợi tóc đều kêu gào, dùng sức đẩy mạnh sếp Khang ra, nhưng anh rút ra lại càng đau, vì thế cô lại ra lệnh cho anh không được cử động. Khó khăn lắm mới đỡ đau được một chút, mồ hôi trên trán sếp Khang rịn một tầng dầy, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn, luyến tiếc, anh lại càng quyến luyến mà hôn cô nhiệt tình.
Lòng cô mềm lại, cơ thể căng cứng thả lỏng, anh tiếp tục nhịp nhàng cử động, cô lại đau nghiến răng nghiến lợi…
Nửa đêm, tiến tiến lùi lùi, lùi lùi tiến tiến. Cuối cùng, sếp Khang tổng kết kinh nghiệm lại là bao cao su màu cam kia quá xù xì nên quyết định rút ra, sẵn sàng lâm trận lại từ đầu.
Trong một tiếng kêu rên của Bạch Nhạn, cuối cùng anh cũng thành công. Anh hổn hển gọi tên cô, hôn lên tóc, lên vành tai, lên mắt cô, rên rỉ đưa tay gỡ tay cô ra, dùng mười ngón tay mình xiết chặt tay cô. Cô bấu chặt tay anh, mười ngón tay đan vào nhau, anh khẽ rên lên, cũng không biết là nghẹt thở ở chỗ nào, sau khi cô đã dần thích ứng với a


Polaroid