Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2864 lượt.

nh, động tác của anh ngày càng hoang dại.
Đây mới là làm tình thật sự, con tim và thể xác hòa quyện một cách hoàn mỹ, không còn một kẽ hở.
Vào giây phút lên đỉnh, Khang Kiếm cảm thấy cuộc đời này không còn gì để tiếc nuối và đau khổ.
Sau cơn ân ái, cô nằm yên ổn trong lòng anh, người cuộn tròn, lưng dán vào ngực anh. Anh hôn lên gáy cô, hỏi cô có đau không, cô lắc đầu rồi gật đầu, rồi lại lắc đầu, mơ màng kêu mệt.
- Em ngủ đi!
Dù tinh thần anh vẫn rất tốt, nhưng anh thương cô vì đây là lần đầu tiên, anh hôn cô, khẽ vỗ về lưng cô.
Lúc này, đã qua nửa đêm.
Bỗng như nhớ ra điều gì, anh xoay người cô lại để cô nhìn thẳng vào mặt anh:
- Tiểu Nhạn, em có yêu anh không?
Thật sự, anh chưa từng nghe thấy cô thổ lộ với anh, anh biết tình cảm của cô dành cho Thương Minh Thiên, nếu cùng là tình yêu, vậy thì đối với ai sâu sắc hơn?
- Em buồn ngủ. - Bạch Nhạn làu bàu gạt tay anh ra.
Câu hỏi này rất quan trọng, lòng sếp Khang thấp thỏm không yên, anh lay vai cô:
- Mai là thứ Bảy, muốn ngủ bao nhiêu cũng được, bây giờ em trả lời anh trước đã.
Bạch Nhạn mơ màng mở mắt, thẽ thọt nhả ra một chữ “ngốc!”
Khang Kiếm nở một nụ cười ngốc nghếch rồi cọ trán vào má cô.
- Ừ, anh ngốc, cho nên em nói rõ ra một chút. Yêu anh không?
- Không nói. - Bạch Nhạn cười lém lỉnh.
- Thật không nói? - Anh ranh mãnh nhếch mép, chọc cho cô ngứa, trừng phạt mút mát môi cô, đầu lưỡi quét trong khoang họng cô, quyện lấy lưỡi cô, từ nhẹ nhàng tới mạnh mẽ, tới tận lúc cô thở hổn hển, không thể không cầu xin tha mạng.
- Đại hiệp tha mạng, tôi nói, tôi nói… - Cô co rúm người lại, rúc sâu trong lòng anh.
Cô không hề biết rằng, cử động như vậy sẽ khiến ngọn lửa chiến đấu vừa đè xuống của sếp Khang lại bùng cháy, nhưng anh vẫn cố nhịn.
Bạch Nhạn nhìn đôi mắt bỗng tối thẫm như biển đêm của anh, sự dịu dàng trong đó khiến cô ngây ngất, cô khép hờ đôi mắt, gò má ửng đỏ như ráng chiều:
- Khang Kiếm, em yêu anh!
Cô đón nhận sự nồng nhiệt của anh.
Vì thế, vì thế, giây phút này, cô mới đau như một tờ giấy bị bánh xe nghiền nát.
Đồ hoang dâm!
Nhìn cô lúc thì chớp mắt, lúc thì méo xệch miệng, Khang Kiếm rối rít xin lỗi.
- Anh xin lỗi, tối qua anh nóng vội, ích kỷ quá, để anh xem nào, có bị sưng không?
- Không cho xem. - Bạch Nhạn níu chặt chăn, mặt mày dữ tợn, nhất định không chịu buông tay - Anh dậy trước rồi đóng cửa, xuống lầu, đi làm đi.
- Hôm nay là thứ Bảy. - Khang Kiếm thở dài, dù không phải là thứ Bảy, anh cũng phải nghỉ một ngày. Trong buổi sáng đặc biệt như hôm nay, anh nhất định phải ở bên Bạch Nhạn, để sau này Giáng sinh mỗi năm đều phải hồi tưởng lại.
- Lãnh đạo không có ngày nghỉ.
Trong sắc đêm mênh mang, con người có thể mất đi lý trí, nhưng bây giờ trời đã sáng rõ, Bạch Nhạn thật sự nhất thời không đủ can đảm đối diện với sự lõa lồ của cả hai.
Khang Kiếm bật cười.
Lúc này, điện thoại của Khang Kiếm đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên, anh mặc kệ, nhưng trong phòng yên ắng, điện thoại cứ rung mãi không ngừng trên chiếc tủ cứng.
- Anh mau nghe đi! - Bạch Nhạn giục.
Bất đắc dĩ, Khang Kiếm nửa nằm nửa ngồi ôm lấy cô, chiếc chăn rơi xuống để lộ ra hơn nửa thân người anh, anh tiện tay với điện thoại rồi đưa lên nghe.
- Sếp Khang, chào anh! - Giản Đơn cung kính chào hỏi.
- Chào cậu Giản!
Bạch Nhạn không định nghe anh nói chuyện, muốn tranh thủ thời cơ lấy quần áo mặc vào rồi đào tẩu. Nhưng cô vừa nhúc nhích, anh đã ôm cứng lấy cô rồi xoay người đặt cô trước ngực mình.
- Sếp Khang, hai giờ chiều nay bí thư Tùng mở cuộc họp mở rộng, cán bộ từ cấp sở trở lên đều phải có mặt.
- Ừ, nội dung cuộc họp là gì?
- Kiểm tra an toàn cuối năm, yêu cầu anh phát biểu ạ.
Bạch Nhạn bị anh ôm chặt cứng không thoát ra được, thấy lông nách anh có mấy sợi rất dài thì chợt nảy ý nghĩ tinh quái, cô đột ngột kéo khẽ một sợi.
- Vậy cậu chuẩn bị tài liệu, đặt trên bàn tôi trước một giờ… Bạch Nhạn đừng nghịch, đau lắm! - Khang Kiếm dịu dàng lên tiếng, Bạch Nhạn đỏ mặt, vội vùi đầu vào vai anh, không dám nhúc nhích.
Bên đầu dây bên kia, Giản Đơn sững sờ trợn mắt, ngoảnh đầu nhìn đất trời trắng xóa ngoài cửa sổ, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết sếp Khang đang ở chỗ nào.
- Vâng, sếp Khang, tạm biệt! - Giản Đơn gần như cúp máy nhanh như chớp, sau đó thở dồn dập.
Nói tạm biệt xong, Khang Kiếm bỏ điện thoại xuống, thấy Bạch Nhạn đang nằm trên người anh, đầu ngẩng lên, tì cằm lên ngực anh, miệng nửa cười nửa không, anh bất giác bật cười, ôm chặt lấy cô gí vào mặt mình:
- Bây giờ muốn nghịch thế nào anh cũng chiều.
Bạch Nhạn dẩu môi, nheo mắt lại:
- Vừa rồi anh cố tình gọi tên em đúng không?
- Nếu không thì gọi là bà xã, hay cưng ơi? - Anh hài hước nháy mắt với cô.
- Phen này Giản Đơn nhất định đoán được hết rồi.
Sau đó, Liễu Tinh cũng sẽ biết.
- Em lo cái gì? Chúng ta là người trưởng thành, có phải trẻ con ăn trộm trái cấm đâu.
Bạch Nhạn lườm anh:
- Em đang lo làm ảnh hưởng tới hình tượng sáng chói của sếp Khang.
- Hình tượng


Old school Easter eggs.