Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2863 lượt.
khẩn cấp phải không? - Không muốn lý luận nữa, Khang Kiếm lảng sang chuyện khác.
Bạch Nhạn gật đầu.
- Nếu đã là khẩn cấp, vậy thì sự việc phải xảy ra rồi mới dùng được chứ.
Bây giờ, để sự việc xảy ra đã!
Anh nhanh như chớp hôn cô, càng lúc càng sâu, càng lúc càng ngang ngược.
Kết quả, khi sếp Khang đánh răng rửa mặt xong xuôi, chào tạm biệt Bạch Nhạn để đi đến văn phòng, cô chỉ ậm ở một tiếng rồi lại trở mình, từ từ ngủ thiếp đi.
Khang Kiếm dịu dàng khép cửa, rón rén đi xuống lầu.
Không thể không thừa nhận, Bạch Nhạn đúng là hiểu rõ thư ký Giản.
Buổi trưa, Liễu Tinh ào đến như một cơn gió lốc. Đang ngủ say thì bị tiếng gõ cửa đánh thức, Bạch Nhạn mở choàng mắt, nhất thời không biết bây giờ là đêm hay ngày.
- Nhạn, cậu có trong đó không? - Liễu Tinh gõ mạnh tay vào cửa, rồi dùng chân đá, vẫn không được, cô nàng bèn ngoác mồm ra gào.
- Có!
Vừa lên tiếng, Bạch Nhạn liền phát hiện họng mình hơi khàn, cô vội vàng khoác áo xuống giường mở cửa. Đi đến cửa, cô lại cảm thấy không khí trong phòng quá nồng nàn, ngẫm nghĩ một lúc rồi đóng cửa phòng ngủ lại.
- Còn đang ngủ à? - Lúc nói, hai mắt Liễu Tinh không nhìn Bạch Nhạn mà cứ liếc vào khe cửa phòng ngủ.
- Trời lạnh thế này, không ngủ thì còn làm gì? - Bạch Nhạn đỏ mặt - Cậu ngồi phòng khách một lát, mình vào mặc áo.
Liễu Tinh híp mắt:
- Mình đã nhìn thấy cậu không mặc gì rồi, bây giờ mới xấu hổ thì có muộn quá không?
- Cậu biến đi.
Biết vì sao Liễu Tinh lại tới, Bạch Nhạn đẩy cô nàng ra, dứt khoát không thèm giấu giếm mà hào phóng mở cửa phòng ra.
- Nhạn, dáng đi với vẻ mặt cậu sao trông lạ quá! - Đang đi theo sau Bạch Nhạn vào phòng ngủ, Liễu Tinh bỗng kêu toáng lên.
- Thật không? - Bạch Nhạn vội đứng thẳng dậy, thả lỏng cơ mặt.
- Trông cậu thế này rất giống như vừa trải qua đêm đầu tiên. Không phải chứ - Liễu Tinh chớp mắt ngỡ ngàng - Tốt xấu gì cũng đã từng là gái có chồng mà.
- Liễu Tinh, cậu rất ra dáng chuyên gia, có muốn viết bài nghiên cứu đăng báo không? - Bạch Nhạn thở dài, tập trung mặc quần áo, không thèm đếm xỉa đến cô nàng.
Liễu Tinh cười cười xông đến, thấy Bạch Nhạn mặt mày đỏ ửng, cô nàng thầm vui mừng thay cho Bạch Nhạn:
- Xem ra cậu và sếp Khang vẫn còn chưa dứt tình xưa.
- Cậu thì sao, có phải lại mai khai nhị độ[2'> với thư ký Giản không? - Bạch Nhạn cũng không kém cạnh.
[2'> Mai khai nhị độ: Hoa mai nở hai lần, ý nói việc tốt xảy ra liên tiếp. Còn dùng để chỉ lần thứ hai kết hôn.
Liễu Tinh nhảy dựng lên:
- Nhạn, cậu đừng làm vấy bẩn sự trong sạch của bọn mình, người ta đã có bạn gái, bọn mình ở cạnh nhau chưa xảy ra chuyện gì cả.
- Thật không?
Liễu Tinh cắn môi:
- Ngoài mấy lần ăn cơm và đi xem phim với nhau, rồi mấy lần gọi điện thoại nữa. Có điều luôn cực kỳ trong sáng. Anh ấy kể chuyện bạn gái anh ấy, mình nói về tên Trần Thế Mỹ kia, sau đó phần lớn thời gian là nói về các cậu. Ha, Nhạn, cuối cùng mình cũng biết sếp Khang rất gian xảo, lúc mới theo đuổi cậu, anh ta đã từng bắt Giản Đơn và Tiểu Ngô làm chân gỗ.
- Hai cái đồ ngốc xít nhà các cậu.
Bạch Nhạn lườm Liễu Tinh, tung chăn đi rửa mặt rồi tranh thủ xem điện thoại. Có ba cuộc gọi nhỡ, đều là của sếp Khang, cô ngủ say quá nên không nghe thấy.
- Sao cậu lại mắng người ta? - Liễu Tinh dẩu mỏ.
- Người thông minh có làm chuyện như các cậu không? Mất bao nhiêu thời gian không nói chuyện tương lai, lại đi buôn chuyện ngày xưa.
Bạch Nhạn cảm thấy hai người này rất trì trệ, cứ như phải có người đứng đằng sau đẩy cho một cái.
Đầu Liễu Tinh bỗng gục xuống như suy sụp, hồi lâu không nói gì.
- Cậu ăn cơm chưa? - Bạch Nhạn dọn dẹp mọi thứ, cảm thấy đói tới mức có thể chén sạch một con bò.
Liễu Tinh lắc đầu.
- Mình chẳng có sức mà nấu, bọn mình xuống hàng cơm bà cụ ở đối diện ăn nhé.
Cố nhịn cơn đau ở dưới, Bạch Nhạn khoác tay Liễu Tinh.
Giờ đã qua lúc bận rộn nhất của buổi trưa, đồ ăn nhanh chóng được đưa lên.
- Nhạn, cậu vừa nói câu đó là có ý gì? - Ngồi ăn cơm nhưng Liễu Tinh vẫn day dứt với vấn đề tương lai.
Bạch Nhạn uống một ngụm canh, đặt thìa xuống rồi nhìn Liễu Tinh:
- Liễu Tinh, cậu cảm thấy con người Giản Đơn như thế nào?
- Rất xốc vác, cố chấp trong tình cảm, tuy làm việc chốn quan trường nhưng lại không giống với người làm quan.
- Lúc ở bên anh ấy, cậu có thầm so sánh anh ấy với Lý Trạch Hạo không?
Liễu Tinh mất tự nhiên chọc đũa vào bát cơm, ánh mắt lảng tránh:
- Lúc đầu thì có, mình nghĩ, nếu Lý Trạch Hạo giống anh ấy thì tốt biết bao! Sau đó, nói thật là khi ở bên anh ấy thì mình không nhớ tới cái tên Lý Trạch Hạo kia nữa.
- Liễu Tinh - Bạch Nhạn mỉm cười nắm lấy cánh tay Liễu Tinh - Cậu xem, thật sự không có trở ngại nào là không vượt qua được, không có người nào là không thể quên đi, không có vết thương lòng nào là không lành được. Khi khép cánh cửa này lại thì ông Trời chắc chắn sẽ mở ra cho cậu một cánh cửa khác. Người đàn ông tốt như vậy, cậu còn chần chừ cái nỗi gì?
Liễu Tinh lắc đầu, vẻ mặt thẫn thờ:
- Nhạn, trong lòng Giản Đơn