XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2529 lượt.

!" Thắng Nam đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Thư Sướng, "Xướng Xướng, có phải người phụ nữ đó sẽ rêu rao khắp nơi không?"
"Kệ cho cô ta rêu rao! Không sao cả, cùng lắm là đời sống riêng tư không mẫu mực chứ không hề ảnh hưởng gì đến công việc". Thư Sướng mệt mỏi nhắm mắt lại.
Đương nhiên Đàm Tiểu Khả sẽ không thể bỏ lỡ cơ hội làm nhục cô, chỉ một hai ngày là tin tức này sẽ truyền khắp cả tòa soạn báo. Có điều như vậy thì Bùi Địch Văn cũng sẽ biết.
Ôi, Thư Sướng khe khẽ thở dài, đầu đau như muốn nứt.
Để Thư Sướng nghỉ ngơi điều dưỡng ở nông trường cải tạo quả thật là một quyết định sáng suốt của Thắng Nam. Đầu bếp nhà ăn nấu ăn rất khá, được Thắng Nam dặn bảo kĩ càng, bữa ăn nào của Thư Sướng cũng đầy đủ chất dinh dưỡng. Hơn nữa nơi này cực kì yên tĩnh, yên tĩnh đến mức gần như hoang vu.
Từ đầu mùa đông các phạm nhân đã không ra ngoài lao động nữa mà chỉ làm các đồ thủ công mĩ nghệ trong phòng. Nông trường có một công xưởng nhỏ chuyên sản xuất búp bê vải may vá phức tạp.
Ngoài lúc ăn cơm có thể nhìn thấy các phạm nhân xếp hàng đi qua ngoài cửa, thời gian khác những người Thư Sướng nhìn thấy chỉ có mấy cảnh sát. Bọn họ cũng đều đã quen với Thư Sướng, cho rằng cô lại đến phỏng vấn. Nhìn thấy Thư Sướng ngồi phơi nắng trước cửa phòng là họ sẽ đi tới chào hỏi, chưa bao giờ suy nghĩ gì khác, chỉ nói phóng viên Thư ăn Tết xong không béo lên mà lại gầy đi rất nhiều.
Thắng Nam giống như một bà mẹ trẻ, cô nói đẻ non cũng là bà đẻ, không cho phép Thư Sướng xem TV, không cho phép Thư Sướng đọc sách, chỉ có thể ra ngoài cửa phơi nắng, đi dạo, sau đó là lên giường ngủ.
Thư Sướng không có sức mà tranh luận, mọi việc đều để mặc Thắng Nam sắp xếp. Lần này đẻ non cả tinh thần và thể lực đều tổn hại, cô cảm thấy tinh thần mình như bị phân liệt, không thể chắp vá lại thành hình dạng ban đầu nữa.
An Dương chu đáo mang mấy quyển truyện tranh đến cho Thư Sướng xem. Truyện được vẽ với sắc màu tươi sáng, nội dung hài hước khiến người đọc cảm thấy thoải mái.
Mùng tám tòa soạn chính thức làm việc trở lại. Thư Sướng gọi điện thoại cho Trưởng phòng nói mình đi thăm họ hàng ở xa, phải về tòa soạn muộn một hai ngày.
Bên kia điện thoại, Trưởng phòng tặc lưỡi lẩm bẩm, "Có đúng là đi thăm họ hàng không?"
Thư Sướng cười cười, biết Đàm Tiểu Khả đã phao tin ra ngoài rồi, "Lại còn thật với giả nữa sao? Nếu Trưởng phòng không tin thì sau khi trở về tôi sẽ đưa vé xe cho Trưởng phòng xem!"
"Không, không! Tôi biết rồi. Cô cố gắng về đi làm sớm một chút, hôm nay Trưởng phòng nhân sự còn tới tìm cô có việc đấy!"
"Có việc gì?"
"Không phải việc lớn gì, có thể là một số tình hình cần điều tra, đến lúc cô đi làm sẽ nói cụ thể sau!" Hình như có chuyện gì khó nói, Trưởng phòng ấp úng gác điện thoại.
Thư Sướng ngẩn người về phòng ngủ trưa, đang mơ màng, cô nghe thấy Thắng Nam nói chuyện điện thoại, hình như do bốt gác ngoài cổng gọi vào tìm Thắng Nam có việc.
Thắng Nam ờ một tiếng, quay đầu lại nhìn Thư Sướng hết sức thận trọng rồi chạy đi.
Thư Sướng mở mắt ra, trái tim đập thình thịch hoảng loạn. Như dự cảm được chuyện gì đó, cô xuống giường mặc quần áo, chải tóc đàng hoàng, lấy nước nóng rửa mặt. Khi cô vừa đổ sữa rửa mặt ra tay thì Thắng Nam đi vào đứng bên cạnh cửa, môi mím chặt, mặt xanh mét.
Khóe miệng Thư Sướng lộ ra nụ cười, "Là Bùi Địch Văn đúng không?"
Thắng Nam kinh ngạc ngẩng đầu lên, lông mày dựng đứng, "Tại sao bạn lại biết hả Xướng Xướng? Tớ... chưa tiết lộ một chút tin tức nào, An Dương cũng không nói, tại sao hắn lại tìm tới nơi này?"
"Bạn quên anh ta là Bùi Địch Văn à? Anh ta đang ở đâu?"
"Tớ không cho hắn vào, chỉ chửi cho hắn một trận. Nhưng hắn không chột dạ mà còn làm như lẽ phải thuộc về hắn ấy, ánh mắt nhìn tớ như muốn giết người, nói nếu không thấy được bạn thì hắn sẽ lái xe lao vào. Còn lâu tớ mới sợ, cứ mặc kệ hắn thôi". Thắng Nam hừ lạnh một tiếng.
Thư Sướng nhìn Thắng Nam áy náy, "Xin lỗi vì đã mang phiền phức tới cho bạn. Tớ ra gặp anh ta".
"Nếu bạn muốn gặp thì để hắn vào đây".
"Không cần, để tớ lên xe anh ta". Thư Sướng bình tĩnh đứng lên, lấy một chiếc khăn quàng vào cổ. Khăn quàng màu tím, rất rộng, rất dài, hai đầu có tua. Có lúc cô còn cài kim cài ngực lên chiếc khăn này, chiếc kim cài ngực đó là món quà đầu tiên Bùi Địch Văn tặng cô, lần này đến nông trường cô đã tháo kim ra để ở nhà.
"Tớ đi cùng bạn". Thắng Nam cảm thấy không yên tâm.
"Không cần", Thư Sướng lắc đầu, có những điều phải xảy ra, có né tránh cũng không được.
Ngoài cổng, chiếc Continental Flying Spur phủ một lớp bụi đất. Bùi Địch Văn đứng dựa lưng vào cổng sắt như một bức tượng, góc áo khoác màu xanh dính vết bẩn, gió thổi mái tóc bồng bềnh.
Thư Sướng gật đầu chào cậu cảnh sát gác cổng, thắt chặt đai áo khoác đi đến chỗ Bùi Địch Văn.
Dường như có cảm ứng tâm linh, cô vừa tới gần Bùi Địch Văn đã xoay người lại.
Bốn mắt nhìn nhau, anh khiếp sợ vì vẻ yếu ớt của cô, cô khiếp sợ vì sự hốc hác của anh.
Ánh mắt anh từ trên mặt cô từ từ đi xuống đến bụng cô rồi dừng lại.