XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.

Sướng nhìn người phục vụ, trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng Giám đốc Liễu và Bùi Địch Văn lại xem rất chăm chú, thỉnh thoảng bàn luận vài câu, không hề nhắc tới chuyện xuất bản sách.
Chờ mãi người phục vụ mới biểu diễn xong, ba người cầm chén lên chậm rãi phẩm trà.
Nói thật, Thư Sướng không hề cảm thấy chén trà này có chỗ đặc biệt nào.
Giám đốc Liễu nhấp một ngụm trà, quay sang tán thưởng với Bùi Địch Văn như gặp tri âm, hai người trò chuyện từ xe cộ tới dưỡng sinh, càng nói càng hợp ý nhau, không có dấu hiệu dừng lại.
Không tiện nói chen vào, Thư Sướng đành phải uống trà hết chén này tới chén khác.
Rốt cục Bùi Địch Văn cũng khéo léo chuyển đề tài đến vấn đề xuất bản sách.
"Tập phóng sự về vấn đề sa ngã của quan chức cấp cao, tư liệu thực tế rõ ràng, có ý nghĩa giáo dục". Giám đốc Liễu liên tiếp gật đầu, "Có bản thảo không?"
Thư Sướng vội vàng đưa bản thảo tới.
Giám đốc Liễu đặt chén trà xuống, lấy kính từ trong túi ra đeo rồi lật xem từng trang, không nói gì nữa.
Điện thoại di động của Bùi Địch Văn đổ chuông, anh gật đầu với Thư Sướng rồi ra ngoài phòng nghe điện thoại.
Giám đốc Liễu ngẩng đầu lên đánh giá Thư Sướng rồi cười cười, "Hành văn rất tốt, các vụ án cũng rất tiêu biểu".
"Giám đốc Liễu quá khen!" Thư Sướng mừng thầm trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khiêm nhường.
"Cô Thư biết không, trên đời có một số chuyện gần như không tồn tại, như hôn nhân hạnh phúc, con cái nghe lời và lãnh đạo quan tâm. Nhưng cô rất may mắn vì có một lãnh đạo tán thưởng, bảo vệ, quan tâm đến cô như Địch Văn. Đây là lần đầu tiên Địch Văn riêng tư đề cử bản thảo sách xuất bản với tôi. Đúng vậy, nếu bản thảo này của cô được đưa tới nhà xuất bản thì có lẽ cũng vẫn được xuất bản nhưng sẽ không thuận lợi vì còn một số chỗ trúc trắc. Vì Địch Văn, tôi sẽ nhận bản thảo này, trở về tôi sẽ tìm một biên tập biên lại cho cô, cố gắng nhanh nhất có thể, số bản in sẽ không ít".
"Đa tạ Giám đốc Liễu". Thư Sướng không biết nên biểu đạt sự xúc động trong lòng thế nào, không ngờ hết thảy lại thuận lợi như thế.
"Người cô nên cảm ơn là anh ấy". Giám đốc Liễu mỉm cười nhìn Bùi Địch Văn đang đi vào.
Thư Sướng quay đầu lại trịnh trọng nói với Bùi Địch Văn, "Cảm ơn Tổng biên tập Bùi".
"Đúng là trẻ con", Bùi Địch Văn cười khẽ, "Anh Liễu, anh đừng trêu cô ấy nữa, bản thảo thế nào?"
"Địch Văn ra mặt, cả đường đèn xanh".
"Cảm ơn anh".
"Sao lại nói thế, tôi với anh thì cần gì khách khí".
Bùi Địch Văn nhìn về phía Thư Sướng đang hớn hở, ánh mắt anh dịu dàng như một tấm lưới trùm lên người cô.
Thư Sướng vui như mở cờ trong bụng, nhưng cô không dám thể hiện quá rõ trước mặt hai người này. Cô rất muốn chia sẻ tin tốt này với Thắng Nam, dù sao cuốn sách này cũng có công lao của cô ấy.
Uống nhiều nước, phải đi vệ sinh, cô lục điện thoại di động trong túi xách rồi đi ra khỏi phòng.
Vào nhà vệ sinh, cô mừng rỡ như điên gọi điện cho Thắng Nam, toàn thân Thư Sướng lâng lâng như muốn bay lên, đám mây đen đè ở trong lòng nhiều ngày nay cũng trở nên mỏng hơn nhiều.
Rửa tay xong đi ra, nụ cười trên mặt cô vẫn tươi rói, đến chỗ rẽ ở hành lang, đang chuẩn bị đi vào phòng thì cô đột nhiên nhìn thấy bóng lưng một đôi tình nhân tay trong tay ở phía trước có vẻ rất quen mắt.
Người đàn ông cao ráo khỏe mạnh, người phụ nữ non nớt đáng yêu.
Cô dừng bước, máu đông cứng, tay chân lạnh buốt, ngực như bị trúng một quyền cực nặng.
"Dương Phàm, nơi này rất giống những quán trà ở Hàng Châu, đừng về vội, em còn muốn ở lại thêm một lát". Người phụ nữ nũng nịu lắc tay người đàn ông.
"Sáng mai anh phải họp, lần sau anh với em lại tới. Ngoan, về ngủ sớm cho đẹp da nhé!" Người đàn ông nhẹ nhàng dỗ dành, đưa tay vuốt vuốt gương mặt người phụ nữ.
"Được rồi, vì anh, em quyết định ngày nào cũng phải thật xinh đẹp". Người phụ nữ làm nũng cọ mặt vào phía sau lưng người đàn ông.
Gương mặt đẹp trai của người đàn ông trở nên dịu dàng, anh ta mỉm cười chiều chuộng.
"Ơ, em quên điện thoại di động trong nhà vệ sinh rồi". Người phụ nữ đột nhiên kêu lên, quay người lại và kinh ngạc trợn mắt, "Thư tỷ!"
Người đàn ông quay người lại theo, như nhìn thấy ma, anh ta lập tức trợn mắt há mồm buông tay người phụ nữ ra.
Trong đầu Thư Sướng không có bất cứ ý nghĩ gì, cô chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi, trong lòng trống rỗng, thân thể rét lạnh từng đợt.
Cô ra sức suy nghĩ, tháng trước, cô ở đâu, cô làm gì?
Miền nam, thời tiết oi bức, khuôn mặt lõi đời của gã tội phạm lừa đảo...
Thư Sướng từ từ nhớ ra có buổi tối nói chuyện với Dương Phàm, trong điện thoại có tiếng một người phụ nữ ngây thơ oán trách anh ta đi ra ngoài mà không nói gì làm cô ta sợ hãi, bởi vì cô ta rất bỡ ngỡ với nơi này.
Cô lại nhớ tới cuộc diễm ngộ ở thiên đường nhân gian của Đàm Tiểu Khả, cùng một người đàn ông đến từ Tân Giang, ở bên Tây Hồ, bên dưới rặng liễu, thâm tình ôm nhau, anh ta hài hước, anh ta dịu dàng...
Cô lại nhớ tới việc Dương Phàm hết lần này tới lần khác xác nhận sự thật hai người đã chia tay, anh ta nói hoàn toàn