Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.

mình từ trên xuống dưới, không biết tại sao đột nhiên cô đưa tay che mặt khóc nức nở thành tiếng. Cô vẫn không nhịn được gọi điện thoại cho Tạ Lâm.
"Xướng Xướng, không phải em đang ở Hàng Châu à? Sao thế? Nhớ chị rồi à?"
"Tạ Lâm, chị có thật sự hiểu Vu Ba không? Gần đây chị có liên lạc với cậu ta không? Chị có chắc là cậu ta đang ở Tây Tạng thật không?"
Bên kia điện thoại đột nhiên tĩnh lặng. Rất lâu sau Tạ Lâm mới nói, "Xướng Xướng, nếu em nhìn thấy chuyện gì có liên quan tới cậu ta thì xin em đừng nói với chị".
Câu trả lời của Tạ Lâm làm Thư Sướng khiếp sợ, cô thương xót nói, "Tạ Lâm, chị không cần lừa mình dối người".
Tạ Lâm trả lời, "Không phải chị lừa mình dối người. Chị nói thật lòng... Em sẽ không cho rằng chị chưa lên giường với khách hàng bao giờ chứ? Ha ha, mấy ngày hôm trước chị còn chủ động hẹn Tổng giám đốc Ninh đi tắm nước nóng đấy. Có điều chắc anh ta chê chị già nên đã từ chối khéo. Xướng Xướng, cả đời này chị chỉ yêu một người đàn ông thật lòng. Nhưng chị với người đó có duyên yêu nhau mà không có phận thành vợ thành chồng. Trong mắt chị những người đàn ông khác đều chỉ là khách qua đường".
Tạ Lâm không nói tiếp nữa, chị ta cô quạnh giữa chốn phồn hoa, chị ta khát vọng đối với tình yêu, nhưng chị ta chỉ giữ yên lặng, nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Tuy nhiên Thư Sướng biết, đối mặt với vết thương không thể chữa trị của mình như vậy, không phải Tạ Lâm không đau. Thư Sướng vừa gập điện thoại lại đã có cuộc gọi khác gọi tới.
"Thư Sướng, có lên mạng được không?" Cách vài trăm dặm nhưng giọng nói dịu dàng của Bùi Địch Văn vẫn vang lên rõ ràng bên tai khiến Thư Sướng cảm thấy cực kì ấm áp trong đêm mưa lạnh lẽo này.
"Được!"
Hai người lên MSN, vào voice chat.
Thư Sướng mở đầu câu chuyện trước, kể về việc phỏng vấn hôm nay. Bùi Địch Văn nói vậy thì không cần dây dưa ở chỗ này nữa, các hãng truyền thông khác đều dồn hết về đây, mình cũng không thể viết được tin tức gì hay, tốt nhất là tìm con đường khác. Thư Sướng nói ngày mai sẽ đến đại học Chiết Giang, định phỏng vấn bạn học của cậu sinh viên, tìm cách tiếp xúc với người nhà cậu ta, nghe nói cậu ta đã có bạn gái.
"Ờ, lúc phỏng vấn phải tôn trọng người khác, không nên hỏi những vấn đề quá đáng để người ta đỡ phản cảm". Bùi Địch Văn lại nhắc nhở.
Thư Sướng nói, "Em nhớ rồi!"
Cô lại hỏi công việc của anh có thuận lợi không, Bùi Địch Văn thở dài nói, "Thư Sướng, bao giờ khi nói chuyện với anh em mới nhớ được một điều là anh không chỉ là Tổng biên tập của em mà còn là bạn trai của em nhỉ?"
Thư Sướng sửng sốt, áy náy chớp chớp mắt, "Xin lỗi, Địch Văn, công việc hôm nay rất không thuận lợi". Cô không nhắc tới chuyện gặp Vu Ba, "Thực ra em rất vui vẻ khi nhận được điện thoại của anh".
"Thế à?" Bùi Địch Văn hỏi lại, có vẻ không tin tưởng cho lắm.
Thư Sướng thẳng thắn, "Địch Văn, bên này mưa cả ngày, rất lạnh và ẩm ướt, em rất nhớ vòng tay anh, rất ấm áp, rất an toàn. Em nhớ anh!"
Trong đêm thu mưa lạnh, có người đàn ông ôm người phụ nữ khác vui vẻ trắng đêm, cũng có người đàn ông quan tâm lo lắng cho người bạn gái đang ở đất khách một mình.
Cô nghĩ, cô đã yêu thật rồi. Trong lòng cô chợt ấm áp như có ánh mặt trời rực rỡ. 






Khuôn viên trường đại học Chiết Giang náo nhiệt như một nồi nước sôi, khắp nơi có thể thấy các sinh viên tụ tập và ảnh chụp của người bị nạn. Phản ứng của sinh viên đã làm chính quyền chú ý. Người gây tai nạn đã ra tự thú nhưng nghe nói người tự thú không phải hắn ta mà là một người khác thế thân.
Sự tình phát triển như một vở kịch chưa biết sẽ diễn biến ra sao.
Năm nay Thư Sướng hai mươi sáu, bình thường vẫn thích mặc áo len, quần jean, thêm mái tóc cắt ngắn gọn gàng, đi trong trường cũng không khác một sinh viên là mấy. Vẻ trẻ trung của cô lần này thật sự đã giúp cô được lợi.
Cô không chỉ hỏi thăm được khi đi học nạn nhân học giỏi thế nào, tính tình hiền lành ra sao, tài năng các phương diện kiệt xuất đến mức nào, điều này làm cho cô nhớ tới một cụm từ: Trời xanh đố kị anh tài, thông thường đàn ông hoàn mỹ quá mức hình như đều rất khó sống lâu, thiên đường cũng cần chiêu hiền nạp sĩ. Ngoài ra cô còn gặp được bạn gái của nạn nhân một cách thuận lợi, đó là một nữ sinh rất mảnh mai, hiện đang học năm thứ tư. Khi xảy ra tai nạn cô đang thực tập ở Thượng Hải, vừa mới về đến đây không lâu. Các sinh viên sợ cô không chịu được nên vẫn không cho cô đi nhìn thi thể nạn nhân.
Lúc Thư Sướng nhìn thấy cô thì cô đang ngồi trên giường một mình trong phòng kí túc xá, hai tay ôm gối, hai mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Thư Sướng đi vào, lặng lẽ ngồi trên giường đối diện.
Hôm xử án, truyền thông tụ tập, Thư Sướng cũng đến. Nhìn người gây tai nạn đứng trong vành móng ngựa vẫn chỉ như một đứa bé với vẻ mặt ngây thơ. Vậy mà chính đứa bé này đã khiến một chàng trai trẻ trung hào hoa phong nhã phải về miền cực lạc bỏ lại song thân tuổi tác đã cao, bỏ lại người bạn gái đang tràn ngập ước mơ về một tương lai tươi sáng.