Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2481 lượt.
ể hơi run rẩy dưới thân anh.
Môi Bùi Địch Văn từ từ di chuyển xuống dưới, lướt qua từng tấc da trên người cô.
Cô không nhịn được co rúm, loại cảm giác được nâng niu chưa bao giờ có này khiến cô cảm thấy máu toàn thân đều sôi trào. Cô căng thẳng nhìn gương mặt đẹp trai trước mắt, anh cũng nhìn cô, sự nhiệt tình và dịu dàng trong mắt làm cô ngây ngất. Cô hơi khép mắt lại, khuôn mặt trắng xanh như được quét một lớp màu đỏ tươi, cô chớp mắt, giơ tay lên ôm chặt ngang lưng anh.
Đột nhiên chiếc điện thoại di động cô đặt trên bàn đổ chuông như phát điên.
Bốn mắt vẫn nhìn nhau không hề lệch ra chút nào, để mặc luồng ánh sáng xanh của điện thoại di động không ngừng nhấp nháy trong bóng tối.
Trong thế giới chỉ có anh và cô này, tất cả mọi thứ bên ngoài đều không quan trọng.
Trong giây phút nhắm mắt lại, Thư Sướng nghĩ, người đàn ông trước mắt này là Bá Lạc của cô cũng được, là thầy nghiêm cũng được, là lãnh đạo cũng được, nhưng bây giờ anh chỉ là một người đàn ông làm cô say đắm, làm cô lún sâu, làm cô muốn mặc sức ái ân. Du lịch quả thật là một loại thuốc kích thích không thể ngăn cản.
Không phải lửa nóng trên môi, không phải cảm xúc bên cổ, không phải sự mơn trớn trên tai, càng không phải dục vọng trong lòng... Khi anh lấp đầy thân thể cô, Thư Sướng phát ra một tiếng rên rỉ, như sao băng xẹt qua bầu trời.
Trong màn đêm, trăng tròn hoa thắm.
Ngày ở vùng núi đến rất sớm. Bùi Địch Văn cảm thấy hình như mới chỉ vừa chợp mắt đã bị nắng sớm ngoài cửa sổ chiếu vào phòng đánh thức. Rất lạ là khi mở mắt ra anh không hề có cảm giác mệt mỏi, thậm chí còn nhận ra khóe miệng mình vẫn còn nụ cười.
Anh chớp chớp mắt, nhanh chóng nhớ ra đây là đâu. Nụ cười trên môi càng rõ hơn, anh duỗi tay muốn kéo người bên gối vào trong lòng vuốt ve nhưng lại chỉ thấy trống không.
Thư Sướng đâu?
Anh bật dậy ra mở cửa, bên góc tường ngoài sân, Thư Sướng đang cầm một chiếc cốc sứ màu trắng đánh răng. Nhà bà lão không xây nhà vệ sinh riêng, rửa ráy đều dùng nước ngay trong sân. Thư Sướng ngẩng đầu uống một ngụm nước rồi súc miệng ục ục, một đôi tay từ phía sau ôm lấy cô, chân râu trên cằm cọ cọ vào bên má trắng muốt của cô, "Sao không đợi anh cùng dậy?"
Mặt Thư Sướng từ từ đỏ lên, cô lấy khăn mặt lau miệng, nhỏ giọng nói, "Đột nhiên em nhớ tới một việc".
"Dậy rồi à?" Anh khẽ hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô.
Đôi tay mạnh mẽ, nụ cười tươi sáng dưới ánh mặt trời.
Cô chớp chớp mắt, "Địch Văn, ở đây thêm vài ngày nữa thì có khi em sẽ không muốn quay về mất".
"Vậy chúng ta ở lại đây luôn, anh nghiên cứu kiến trúc cổ, em đi làm một giáo viên tiểu học, sinh một đống trẻ con!"
"Được!" Cô cười, vòng tay ôm cổ anh, ngồi dậy hôn anh, hai người ôm nhau càng chặt hơn.
Lời này không có ai cho là thật nhưng lại rất thích nghe, rất động lòng. Rất lâu rất lâu sau, mỗi lần nhớ tới lúc này trong lòng Thư Sướng vẫn luôn cảm thấy ấm áp, cô cho rằng đây là một hồi ức mà cô sẽ giữ mãi suốt đời.
Hai người ở lại Thạch Trấn tổng cộng bốn ngày, sống cuộc sống xa rời thế giới bên ngoài, còn tình yêu của Thư Sướng dành cho Bùi Địch Văn cũng ngày càng đậm sâu. Đúng thế, nếu ngày mai chính là tận thế mà bỏ lỡ tình yêu của Bùi Địch Văn thì sao cô có thể nhắm mắt được trước khi thế giới hủy diệt?
Năm hai mươi sáu tuổi cô mới yêu anh, cuộc đời lại không hề lâu dài. Lẳng lặng nghĩ lại, trong ba năm ở Hoa Đông buổi chiều, tất cả những gì anh từng làm cho cô đều là tình yêu, nhưng anh lại chưa từng khiến cô cảm thấy phiền phức. Trên đời này còn có ai có thể làm được như vậy vì cô?
Hai người lại ngồi xe máy, lên xe lửa, nghe tiếng xình xịch xình xịch một đêm về tới Hàng Châu sau đó lên máy bay về Tân Giang.
Lúc đợi máy bay hai người cùng bật điện thoại lên xem có tin nhắn gì quan trọng hay không. Tin nhắn tràn tới suýt nữa làm cho điện thoại di động của Thư Sướng phát nổ, có của Thắng Nam, có của Tạ Lâm, còn có của Thư Tổ Khang. Làm người ta bất ngờ là Ninh Trí đã gửi liền mười tin nhắn trong đêm cô vừa đến Thạch Trấn, gần như cứ mỗi nửa tiếng gửi một tin.
"Em ở đâu?" Đây là tin nhắn đầu tiên.
"Có phải em đang ở trên máy bay không? Lúc nào xuống máy bay thì báo cho anh nhé!" Đây là tin nhắn thứ hai.
"Nếu không muốn nói chuyện thì gửi tin nhắn là được. Anh ngủ rất muộn, bất cứ lúc nào gửi cũng được". Đây là tin nhắn thứ ba.
"Anh đi tắm đây, nhiều nhất là mười phút. Nếu không có người nghe máy thì chờ một lát anh sẽ gọi lại cho em". Đây là tin nhắn thứ tư.
...
Tin nhắn cuối cùng là, "Thư Sướng, em vẫn làm mọi người hận nghiến răng nghiến lợi giống như khi còn bé".
Thư Sướng cầm điện thoại di động đứng trước bức tường kính rộng rãi nhìn bãi đậu máy bay, từng chiếc máy bay cất cánh hạ cánh, tinh thần cô hơi phân tán.
Cô quay sang nhìn Bùi Địch Văn, anh đang gọi điện thoại, cau mày, hình như là nói tiếng Quảng Đông, cô nghe không hiểu.
Thời gian đến lúc lên máy bay không còn nhiều, cô gọi điện thoại cho Thư Tổ Khang.
"Xướng Xướ