Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.
cùng của trời đất.
Thư Sướng nhìn một lượt trong toa, hành khách trên toa tàu này đa số là dân bản xứ, Bùi Địch Văn ngồi cùng bọn họ không hề tỏ ra lạc lõng nhưng khí chất của anh ta lại khiến mọi người không thể xem nhẹ. Thư Sướng nhớ đã từng đọc mấy câu: Một thục nữ có khí chất thật sự không bao giờ khoe khoang hết thảy những gì cô ta có, cô ta không nói với người khác cô ta đã đọc những sách gì, đi qua nơi nào, có bao nhiêu bộ quần áo, mua những châu báu gì, bởi vì cô ta không có cảm giác tự ti. Người đàn ông như Bùi Địch Văn có lẽ cũng thuộc về loại đàn ông cực phẩm không có một chút cảm giác tự ti nào như vậy.
Tại sao một người đàn ông cực phẩm như vậy lại xuất hiện trong vận mệnh của cô?
Sắc trời từ tối sẫm chuyển thành xanh đen, sau đó chuyển sang xám tro, chuyển về trắng nhạt, cuối cùng sáng bừng lên. Bầu trời miền nam buổi sáng sớm cao xa vô tận.
Bọn họ xuống tàu ở một ga nhỏ.
Hai người vào một quán nhỏ bên ngoài ga gọi hai bát mì, một đĩa sủi cảo hấp, đây là đặc sản ở chỗ này. Thư Sướng cảm thấy mì rất thơm, sủi cảo rất ngon miệng, củ cải muối trong bát mì rất giòn. Cô uống hết cả bát nước mì.
Bùi Địch Văn ăn rất chậm, điện thoại của anh vẫn đổ chuông, sóng điện thoại ở đây không tốt lắm, nói chuyện hay bị đứt quãng. "Mặc kệ", anh tắt nguồn điện thoại, cuối cùng cũng được yên tĩnh.
"Đây chính là nơi chỉ có hai người chúng ta à?" Thư Sướng nhìn những dãy núi trùng điệp kéo dài vô tận.
Bùi Địch Văn lắc đầu. Ăn xong đi ra, hai người vẫy một chiếc xe máy, chủ xe đưa cho mỗi người một chiếc mũ bảo hiểm, "Đến Thạch Trấn à?"
"Vâng, anh làm ơn đi chậm một chút", Bùi Địch Văn nói.
Chủ xe hất đầu giơ bàn tay trái lên, ngón cái và ngón trỏ làm thành vòng tròn, "OK!"
Xe máy rẽ trái rẽ phải bảy tám lần trong đường núi, đi được hơn nửa tiếng thì dừng lại.
"Đến rồi!" Chủ xe bước xuống xe.
Thư Sướng ngẩng đầu nhìn, oa, một con đường lát đá xanh uốn lượn kéo dài về phía trước, cuối đường là một thị trấn cổ có phong cách của thời đại Minh - Thanh. Thỉnh thoảng lại có một vài phụ nữ vấn khăn hoa, mặc áo choàng hoa lan mỉm cười đi qua, mây trắng lững lờ trên cao, một con sông trong suốt nhìn thấy đáy chảy men qua thị trấn, từng chiếc thuyền mui đen yên lặng thả neo trên bến sông.
"Đây là nơi nào?" Thư Sướng như rơi vào tiên cảnh, lòng dạ trở nên rất thoáng đãng.
"Thạch Trấn! Một thị trấn cổ được bảo tồn rất hoàn chỉnh, còn chưa bị quá nhiều du khách làm ô nhiễm. Anh nghe một người bạn nghiên cứu kiến trúc Minh - Thanh nhắc đến. Đẹp không?"
Thư Sướng gật đầu thật mạnh. Rất đẹp, đẹp như vườn địa đàng.
Trong thị trấn không có khách sạn nhưng cư dân bản địa có thể phục vụ ăn nghỉ. Hai người tìm một hộ gia đình ở cuối thị trấn, chủ nhà là một bà già rất nhanh nhẹn gọn gàng, gương mặt tươi cười, chân tay sạch sẽ. Bà lão nhường cho hai người một căn nhà nhỏ.
Bà lão bảo hai người rửa mặt trước, chậu rửa mặt đựng nước sạch có thể phản chiếu bóng người, sau đó mới bắt đầu tắm rửa. Từng nồi nước ấm to đổ vào thùng gỗ sâu quá gối, hơi nóng bốc lên nghi ngút, bà lão lại thả một nắm lá ngải vào, mùi thơm lá ngải bắt đầu phảng phất như có như không trong phòng.
Trong lúc hai người tắm rửa, bà lão chuẩn bị giường chiếu, lấy chăn bông mới ruột gối mới, lồng áo gối mới. Thư Sướng tắm xong trước, vào phòng thấy chỉ có hai chiếc gối đặt ngay ngắn cạnh nhau trên một cái giường, mặt cô lập tức đỏ bừng.
"Giường hơi nhỏ, đêm lạnh nằm chật cho ấm". Bà lão nói.
"Bọn cháu không..." Thư Sướng ngượng ngùng định giải thích.
Bùi Địch Văn từ bên ngoài bước vào với mãi tóc vẫn còn ướt, anh ôm lấy Thư Sướng mỉm cười nói tiếp, "Bọn cháu không để ý đâu ạ, thế này là tốt lắm rồi".
Bà lão cười ha ha đi ra ngoài chuẩn bị bữa tối.
Thư Sướng từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt Bùi Địch Văn đang nhìn cô lấp lánh, anh khẽ gọi tên cô với giọng hơi khàn khàn, "Thư Sướng!"
"Chúng ta... Chúng ta ra ngoài đi dạo một lát đi!" Nếu còn ở lại trong căn phòng này, cô sẽ không cầm lòng được chìm vào ánh mắt anh mất.
Anh chiều chuộng sờ sờ mũi cô.
Ánh nắng trong vườn rất sáng nhưng lại không cảm thấy nóng. Thời tiết vùng núi lạnh hơn bên ngoài. Gió núi thổi qua mặt rất thoải mái.
Tối qua đi tàu hai người không hề chợp mắt nhưng bây giờ lại không buồn ngủ chút nào. Cầm tay nhau từ căn nhà nhỏ đi ra, hai người thong thả đi dọc theo con đường lát đá. Tuy là một thị trấn nhưng ở đây không có bao nhiêu hộ gia đình, đi một lượt từ cuối lên đầu thị trấn rồi quay lại chỉ mất vài chục phút. Vừa đi Bùi Địch Văn vừa nói cho Thư Sướng nghe về những đặc sắc của kiến trúc trong thị trấn. Hai người vào một cửa hàng nhỏ mua hạt dưa, lạc rang, dẻ gai và đậu đũa muối. Họ nhìn thấy một hộ gia đình trong thị trấn đang giã bánh dày, hai tay cầm hai cái chày một trái một phải liên tục giã xuống. Có gia đình có một phụ nữ ngồi ngoài cửa vén áo cho em bé bú ngay trước mặt mọi người, Thư Sướng xấu hổ trốn ở phía sau Bùi Địch Văn.
Bùi Địch Văn nói, "Trong thành phố, cử chỉ lời nói của chúng ta hàng ngày chỉ t