Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.

huần túy là diễn trò, còn ở đây kể cả cho con bú cũng là bản tính tự nhiên nhất".
Thư Sướng ngẩng lên nhìn anh ta, "Làm Tổng biên tập mệt lắm không?"
"Cũng không mệt", Bùi Địch Văn cau mày, "Kì thực anh còn có một số công việc khác phải làm cho nên mới cảm thấy mệt mỏi. Có điều mệt đến mấy cũng còn dễ chịu hơn việc em bắt anh phải lao tâm khổ tứ".
"Em đâu có?" Thư Sướng liếc mắt nhìn anh.
"Đừng nói với anh là em chưa từng có ý nghĩ muốn tránh né anh!"
Thư Sướng yên lặng.
Hai người đi dạo trong thị trấn đến khi trời tối mới về nhà. Bà lão đã nấu cơm tối xong, gà là gà tươi vừa thịt rang ngay, còn mấy món khác đều là đồ khô: Cá khô, thịt khô, đậu phụ khô, thêm một đĩa rau cải xào. Bàn ăn nhìn không đẹp mắt nhưng dùng để đưa cay thì lại rất hợp.
Rượu là rượu đậu đen do bà lão tự ủ, nấu bằng gạo nếp trộn lẫn đậu đen, lại cho thêm táo đỏ phơi khô và đảng sâm, rất bổ.
Nghe bà lão giới thiệu, Thư Sướng không nhịn được cũng uống một chút. Có mùi thơm của thuốc đông y, rất ngon.
Bùi Địch Văn mỉm cười nhìn cô uống hết chén này tới chén khác nhưng cũng không ngăn cản.
Cơm nước xong bà lão dọn dẹp bát đũa rồi về bên nhà mình.
Trấn nhỏ ban đêm rất yên tĩnh, mặt Thư Sướng đỏ dần vì rượu. Cô cảm thấy hơi nóng nên ra ngồi trên mặt đá bóng loáng ngoài sân cho gió đêm thổi bớt mùi rượu trên người.
Bùi Địch Văn từ trong phòng cầm một chiếc áo gió đi ra khoác lên người cô rồi ngồi xuống bên cạnh. Thư Sướng tựa vào trong lòng anh, anh hôn lên bên má đã mát lạnh của cô, "Hay là chúng ta vào nhà đi?"
"Địch Văn, đúng vậy, em đã hoài nghi về chuyện của chúng ta, em đã nghĩ tới việc lùi bước". Thư Sướng hít sâu một hơi rồi nói.
Bùi Địch Văn vuốt cánh tay cô, "Vẫn không tin tình cảm anh dành cho em à?"
Thư Sướng tựa đầu vào vai anh, "Anh còn nhớ có lần chúng ta cùng uống trà với Giám đốc Nhà xuất bản Trường Giang rồi gặp Đàm Tiểu Khả và bạn trai cô ta không?"
Bùi Địch Văn cười khẽ, "Đương nhiên còn nhớ, sau đó em như hồn xiêu phách lạc, ngay cả xe mình cũng không tìm được".
"Vâng, anh đã đưa em về nhà", Thư Sướng cười khổ, "Khi đó theo pháp luật thì bạn trai cô ta có thể xem như là chồng em. Hai nhà đã cùng mua một căn hộ mới, vì nhiều lí do nên em và anh ta đã đăng kí trước con đám cưới sẽ tổ chức vào mùng một tháng năm năm tới. Sau đó vì bệnh tình của Thư Thần, vì gặp Đàm Tiểu Khả nên anh ta..."
Thư Sướng ngồi thẳng người lên tách ra khỏi Bùi Địch Văn một khoảng nhỏ, cô chăm chú nhìn anh, ngực hơi nhấp nhô.
Anh cầm chặt tay cô, "Nếu những điều này làm em khó chịu thì em không cần nói nữa. Chỉ cần nói với anh bây giờ em và anh ta đã giải trừ quan hệ pháp luật rồi là đủ".
"Đàm Tiểu Khả đã có thai, bọn họ sẽ tổ chức đám cưới ngay thôi. Trước đây vì dó điều khoản ba năm với tòa soạn và em sợ bố mẹ em khó chịu nên vẫn cứ giấu. Địch Văn, tính ra em cũng coi như một phụ nữ đã li hôn".
"Ai để ý chuyện này làm gì?" Anh cau mày nâng tay cô lên dịu dàng hôn, "Đều đã qua rồi mà em! Thư Sướng, anh đã từng nói anh thích một người thì đó chính là tình cảm xuất phát từ trái tim, không có nhiều vấn đề khuôn sáo như vậy".
"Thực ra em rất tầm thường", cô vẫn hơi thiếu tự tin.
"Thư Sướng, tình yêu không phức tạp như vậy. Cần gì phải suy nghĩ mọi chuyện quá thấu đáo, cứ thuận theo tự nhiên thì lại vui vẻ. Nếu như ngày mai là tận thế thì hôm nay em sẽ làm gì?" Anh ta nhìn cô, dịu dàng từ đáy mắt, thâm tình, chân thành.
"Em sẽ yêu anh". Cô xoay tay nắm ngược lại tay anh, run rẩy.
"Tất cả chỉ đơn giản như vậy thôi, cô bé ngốc nghếch ạ!"
Anh than nhẹ một tiếng, âm thanh dịu dàng, cúi đầu, đôi môi nóng như lửa.
Anh mút bờ môi mềm mại của cô, lưỡi quét quanh khoang miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô, nhẹ nhàng rồi từ từ mạnh lên đến tận lúc cô phát ra tiếng thở dốc rất nhỏ. Cô nghiêng người ôm chặt anh, đáp lại nụ hôn của anh, mơ màng trong hơi thở của anh, hai tay bám chặt lên vai anh.
Anh càng dán chặt vào người cô, thân thể vừa tiếp xúc, dường như có một dòng điện chạy qua đánh thức cảm xúc cô vẫn kìm nén trong đáy lòng. Tất cả các đầu dây thần kinh của cô lập tức được kích hoạt, một mặt cảm thụ những cảm giác do nụ hôn của anh mang lại, mặt khác làm cô không tự chủ được dán vào anh, khao khát sự tiếp xúc mật thiết hơn không có kẽ hở.
Gió thổi lá rung, ánh trăng như nước.
Anh dắt tay cô bước vào phòng, dùng chân đóng cửa lại, không bật đèn, hai người ôm nhau.
Vòng tay ấm áp, ôm nhau không còn khoảng cách. Thư Sướng không biết mình bị đẩy ngã xuống giường thế nào, thân thể bị sức nặng bao trùm. Bùi Địch Văn khéo léo dùng lưỡi liếm lên cổ cô, ẩm ướt, lành lạnh, nhiệt độ trong phòng càng ngày càng nóng lên.
Tay anh đẩy cánh tay đang khẽ run của cô ra, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt dọc cổ cô, từ từ đi xuống bên dưới, ngón tay thon dài như bạch ngọc dừng lại trên đường cong hoàn mĩ, nhẹ nhàng xoa nắn.
Đầu Thư Sướng ong ong, hơi thở càng ngày càng nóng, ngực nhấp nhô càng ngày càng mạnh, đôi mắt sáng ngời như bị che bởi một lớp hơi nước, ánh mắt bối rối mà dịu dàng, thân th