Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
h có thể đợi.”
Anh có thể đợi.
Hình như trước đây rất lâu rồi, Mộc Cận đã từng tự nói với chính mình câu đó.
Khi đó cô còn là một thiếu nữ đơn thuần, không hiểu được lòng người dễ đổi, cũng không nhận thức được về thời gian, luôn cho rằng chỉ cần mình sẵn lòng một mực chờ đợi, sẽ không có gì thay đổi.
Nhưng trong những năm chờ Cố Tuấn Nghiêu về nước, gần như không liên lạc với anh, càng không biết khi nào anh mới trở về, vì vậy phần tình cảm mãnh liệt ấy qua thời gian đã dần dần phai nhạt, thậm chí còn có phần oán hận, bắt đầu hoài nghi tình cảm lúc trước đối với anh, rốt cục là do cô giận dỗi hay thật sự từ ban đầu đã chỉ là chút lòng ngưỡng mộ.
Thời gian lâu dài, ai có thể hiểu rõ?
Đến khi anh thực sự quay lại tìm cô, cô lại có thể mặt không đổi sắc cùng anh nói chuyện về một người đàn ông khác. Đây rốt cuộc là lòng dạ đàn bà dễ thay đổi, hay tình yêu vốn đã là một đứa trẻ không đáng tin, nói gì cũng không thể cho là thật.
Vậy mới nói, cho dù là thần tình yêu hay Nguyệt lão, đều chỉ là những ý niệm mơ hồ, không hề có thực. Thanh mai trúc mã chung quy vẫn là một giấc mộng đẹp, từ trước tới nay chưa hề thực tế.
Chẳng hạn như Lệnh Hồ đại ca cùng tiểu sư muội, Giả Bảo Ngọc kia cùng Lâm muội muội, hay giống như cô và Cố Tuấn Nghiêu.
Xét thấy đúng là không thể trông chờ vào ai, hai bên đều là người trong cuộc, số mệnh bia đỡ đạn.
Sau đó Mộc Cận cứ lặp đi lặp lại: “Anh có thể đợi.”
Cố Tuấn Nghiêu dừng xe, quay đầu lại nhìn cô: “Đồ ngốc? Một mình nhắc mãi làm gì? Xuống xe, đến nơi rồi.”
Mộc Cận lườm anh: “Anh mới ngốc, rõ ràng đây là khu dân cư, lại còn bảo em xuống ăn cơm.”
Cố Tuấn Nghiêu ha ha cười: “Anh đóng quân ở chỗ này, mau xuống đi, đích thân anh sẽ chữa trị cho trái tim bị tổn thương của em.”
Mộc Cận reo lên một tiếng, hưng phấn chạy xuống xe.
Cũng chẳng có gì mất mặt, tay nghề của Cố Tuấn Nghiêu, một Mộc Cận nhỏ bé không đủ sức chống đỡ.
Một giờ sau, Mộc Cận tham ăn không hề có chút hình tượng ngồi trên bàn ăn nhà Cố Tuấn Nghiêu, vừa ăn còn không quên khen ngợi tay nghề nấu nướng của anh chưa bị giảm sút, cần tiếp tục duy trì đồng thời ngày càng phát huy, vân vân.
Cố Tuấn Nghiêu bưng một bát canh rong biển, múc từng muỗng từng muỗng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm vào Mộc Cận.
Mộc Cận bị anh nhìn chăm chú có chút sợ hãi, giơ tay che chắn bát của mình, nghi ngờ hỏi: “Cứ nhìn em làm gì?”
Cố Tuấn Nghiêu vươn tay giúp cô vén mấy sợi tóc bị gió thổi lộn xộn ra sau tai, như đang có điều suy nghĩ, nói: “Con gái mười tám rất khác, trong ấn tượng của anh, em vẫn là cô bé năm đó, thoáng chớp mắt đã trở thành một thành phần trí thức.”
Mộc Cận mỉm cười: “Anh tưởng em còn là cô bé nông nổi hay sao, em báo cho anh biết, em đã sớm thoát khỏi thời kỳ LOLI, ngẩng đầu sải bước tiến lên hàng ngũ của các thím. Aiz, lại nói, thật đúng là năm tháng lần lữa, thời gian lỡ dở…”
Cố Tuấn Nghiêu cười khúc khích ra tiếng, vỗ đầu cô một cái: “Anh còn chưa bảo già mà em dám bảo lỡ dở, muốn ăn đòn hả?”
Mộc Cận cũng cười ha hả.
Lúc cô cười rộ lên chính là đẹp nhất, Cố Tuấn Nghiêu nghĩ. Cả người tựa như tỏa sáng, niềm vui sướng trong đáy mắt như muốn bắn ra khắp mọi nơi, sinh động mà nói cho người khác biết cô là đang rất vui, đơn giản, trong sáng, dám yêu dám hận, không hề làm sói lớn giấu đuôi, sau đó một mình liếm láp vết thương của chính mình.
Thế này mới chính là cô.
Chỉ tiếc, cái đuôi lớn, đến khi muốn giấu, cũng không thể giấu ngay được.
Mộc Cận đứng ở cổng vào tòa cao ốc Thực Huy, hơi híp mắt lại nhìn lên mái nhà.
Rất cao, nhưng cũng không phải vô cùng cao. Cô thầm suy tính kế, chẳng phải tầng hai mươi sao, cá không xuống, bản tiểu thư tự mình đi lên câu.
Cái gì gọi là quanh co hạ mình? Mộc Cận chính là tấm gương điển hình sống sờ sờ.
Cô sờ sờ cằm, chậm rãi nở nụ cười, chân lý của Đâu Đâu là gì nhỉ: tình yêu chính là cái P, ai buông ra trước sẽ ngửi thấy mùi thối.
Đây là chuyện không muốn nghe thì có thể không nghe sao?
Mộc Cận mếu máo khinh thường: “Làm sao làm sao, tớ thì sao? Chỉ là theo đuổi soái ca chứ có gì? Đã thế chuyện này tớ trước đây đã làm không ít. Hơn nữa, mục tiêu của tớ không đơn giản chỉ là theo đuổi soái ca, mục đích to lớn ở chỗ theo đuổi được soái ca rồi, sau đó sẽ vứt bỏ anh ta không chút lưu tình! Tớ có nhiều lý tưởng cần theo đuổi lắm.”
Đào Tử chen vào nói: “Cái đó làm sao đánh đồng được? Năm đó chúng ta gọi là thưởng thức đồ đẹp, cậu bây giờ rõ ràng là âm mưu mang đồ đẹp về làm của riêng. Nhìn cậu như thế mà còn muốn đá soái ca, cẩn thận gà không trộm được còn mất nắm gạo, lát nữa lại có người khóc lóc.”
Mộc Cận đưa tay vuốt vuốt mũi: “Những thứ khác không nói những thứ khác không nói, tranh thủ thời gian mau nói cho tớ, trong ba mươi sáu kế, kế nào có thể giúp tớ tương đối dễ dàng, nhanh chóng thuận buồm xuôi gió.”
Đào Tử xem xét: “Cái đó đương nhiên là mỹ nhân kế.”
Khóe miệng Mộc Cận giật giật: “Đào Tử, cậu ngốc à, cái đó sao dùng