XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.

lộn xộn được?”
Đào Tử ha ha cười không ngừng: “Cậu hiểu sai, cậu khẳng định là hiểu sai, tuyệt đối tuyệt đối là hiểu sai.”
Cô cười khiến Mộc Cận có chút xấu hổ: “Không có. Tình yêu quá vĩ đại quá thuần khiết, sao có thể lấy thân mà so sánh? Đào Tử cậu đúng là nông cạn, tớ kỳ thị cậu.”
Đâu Đâu suy nghĩ: “Tớ thấy hay nhất là cậu theo đuổi anh ta, thế nhưng lại khiến anh ta không biết là cậu đang theo đuổi, cuối cùng chủ động cam tâm tình nguyện yêu cậu.”
Mộc Cận giơ ngón tay cái: “Hay.”
Đào Tử chen vào nói: “Tranh thủ khiến anh ta chú ý tới vẻ đẹp bên trong của cậu, nhận thấy không chỉ là một mỹ nữ, còn là một mỹ nữ có chiều sâu.”
Mộc Cận gửi sang một biểu tượng đánh đập: “Cậu cậu cậu, Đào Tử cậu nói đi đâu vậy, sao bụng dạ cậu lại hẹp hòi nhỏ mọn giống Bạc Tam thế?”
Đào Tử cười ha hả: “Mộc Cận, cậu phải tìm ưu điểm của Bạc Tam, nói cách khác là khuyết điểm của khuyết điểm, những cái bất lợi cho hình tượng tốt đẹp của anh ta.”
Mộc Cận thấp giọng: “Muốn hình tượng cái gì, cao thủ Đâu Đâu, cậu bảo tớ phải trở thành như thế nào mới khiến anh ta chủ động yêu tớ?”
Đào Tử đột nhiên nảy ra ý gì đó: “Tớ bảo, lần trước ở trường học, Bạc Tam đã nói với cậu câu đó rồi còn gì?”
Mộc Cận liếc mắt: “Lúc đó không tính, lần này phải bắt đầu lại, phải phá được lô-cốt.”
Đâu Đâu suy tư cả buổi, cuối cùng xuất sắc đưa ra diệu kế: “Nói như vậy, hãy để cho anh ta ghen đi. Nếu anh ta thực sự có ý với cậu, chắc chắn sẽ phải để ý đến việc có người đàn ông khác tiếp cận cậu.”
Nói thì dễ nhưng làm được mới khó.
Mộc Cận suy nghĩ suốt tới tận trưa, vẫn không biết làm thế nào mới có thể thần không biết quỷ không hay khiến Bạc Tam ăn dấm chua.
Ngược lại Đâu Đâu đã đưa ra một ý kiến hay, bảo Mộc Cận phải chủ động ra tay, quyến rũ người đàn ông khác trước mắt Bạc Tam, anh ta vừa nhìn thấy khẳng định sẽ ngay lập tức nổi cơn, ghen tuông điên cuồng, sau đó sẽ bị Mộc Cận thừa cơ ăn sạch sẽ.
Thế nhưng nếu không theo dự đoán, chẳng may Bạc Tam liếc mắt cũng không thèm nhìn cô thì hóa ra cô tiền mất tật mang sao?
Lần giao dịch này tiền đặt cọc quá lớn, ước chừng phải tính bằng vàng.
Người được lựa chọn duy nhất có thể bảo đảm nhất định là Cố Tuấn Nghiêu, nếu thành công đương nhiên quá tốt, không thành thì bỏ đi, Cố Tuấn Nghiêu dù sao cũng sẽ không đem cô đi bán.
Nhưng việc nhờ Cố Tuấn Nghiêu, Mộc Cận không thể nào bắt tay vào làm được.
Tuy rằng vì tình yêu phấn đấu quên mình, bị bạn bè xa lánh, bỏ nhà ra đi, là những tình huống thường thấy trong phim, hơn nữa cũng không sai, nhưng bảo Mộc Cận giở thủ đoạn độc ác với người đã từng có tình cảm như vậy, cô thật sự không nhẫn tâm, còn chưa nói đến chuyện Cố Tuấn Nghiêu mới cải trang thành một con cá lớn, đợi lưỡi câu của cô.
Như thế thật quá vô đạo đức.
Cho đến khi Mộc Cận xoắn xuýt đi xoắn xuýt lại muốn chết đến nơi, cô nhận được điện thoại của Lâm Vũ Đình.
Thời khắc phi thường, Mộc Cận vô cùng giả dối, dùng thái độ lá mặt lá trái[15'> nói chuyện với học trưởng Lâm, cười tủm tỉm nhận lời mời của Lâm Vũ Đình, hết giờ làm cùng ăn đi ăn tối.
Cúp điện thoại, Mộc Cận không nhịn được đưa tay sờ cằm cười ngây ngô, mặc dù cảm thấy hơi có lỗi với học trưởng Lâm, nhưng ai bảo anh hồi trước vung một nắm đấm mãnh liệt đánh vào cô? Coi như anh bồi thường đi.
Nghĩ xong cô lại cảm thấy áy náy trong lòng, ngồi vò đầu bứt tai không yên đến tận trưa.
Khi cô bước ra cửa lớn công ty, xa xa trông thấy Lâm Vũ Đình đứng dưới tán cây, dáng người cao gầy, nét mặt cười vẻ hài lòng, cô không nhịn được thở dài, ý định lợi dụng Lâm soái ca trong đầu đã hoàn toàn bị thủ tiêu.
Làm người phải để phúc…
Lâm Vũ Đình vẫn mặc áo sơ-mi kẻ ca-rô giống lúc còn đi học, đôi mắt cười khẽ híp lại, tiến đến chào hỏi cô: “Tiểu Cận.”
Mộc Cận cũng ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh: “Chào học trưởng, đã lâu không gặp.”
Lâm Vũ Đình thấy cô cười lại hơi mất tự nhiên, hỏi: “Lần trước… Anh không cẩn thận đánh trúng em, còn đau phải không?”
Mộc Cận nén cười nhìn anh: “Học trưởng, đều là chuyện lâu rồi, nếu thật sự còn đau đến bây giờ, em đã sớm xông lên trả lại anh một đấm vào đầu.”
Lâm Vũ Đình cũng cười, cảm thấy hơi có lỗi: “Thật xấu hổ, anh đã quá bốc đồng.”
Mộc Cận nhún vai: “Không có gì đâu. Chúng ta đi chứ? Tối em còn phải về sớm một chút, ngủ sớm dậy sớm.”
Lâm Vũ Đình nhìn đồng hồ: “Em không thích ăn cay đúng không? Anh mới phát hiện ra chỗ này. Đi nhé.”
Anh nói xong, ánh mắt sáng rỡ nhìn cô chằm chằm.
Mộc Cận cũng không nghĩ anh còn nhớ rõ cô không thích ăn cay, thẹn thùng cười gật đầu, đi theo anh đến điểm đỗ taxi.
Điểm đỗ xe gần nhất chỉ cách Thực Huy khoảng ba trăm, bốn trăm mét.
Mộc Cận sóng vai đi cùng Lâm Vũ Đình, nhưng hai người lại không có câu chuyện gì để nói. Cô không nhận ra không khí hơi mất tự nhiên, Lâm Vũ Đình bên cạnh nét mặt khó hiểu, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng đến lần thứ N Mộc Cận lén lút nhìn trộm anh, anh dừng lại rồi mở miệng: “Mộc Cận.”
“Dạ?” Mộc Cận giả ngốc, trong lòng đang âm thầm kêu khổ.
Thế nhưng Lâm Vũ Đ