Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

ình chỉ cười cười: “Anh biết là làm khó em, nhưng anh phải hỏi một câu, em thật sự sẽ không để ý đến anh sao?”
Mộc Cận lúng túng gượng cười: “Học trưởng…”
Lâm Vũ Đình cười khổ: “Anh hiểu rồi.”
Mộc Cận nhìn anh, cảm thấy không nỡ, vì vậy nói: “Học trưởng, em luôn cảm thấy anh giống như anh trai của em, anh bảo em làm sao có thể nhẫn tâm như thế với anh trai mình? Không phải là quá ** sao… Em thật sự là…, chuyện này trong lòng em cũng rất rối.”
Lâm Vũ Đình vỗ vỗ đầu cô: “Là anh quá nghiêm khắc với em. Khi đó anh cũng chỉ nghĩ phải nghiêm khắc hơn một chút, giúp có thể thuận lợi lên làm chủ tịch hội.”
Mộc Cận dẹt miệng: “Học trưởng, anh vừa xuất sắc, lại vừa đẹp trai, em so với những cô gái bên cạnh anh chỉ hơn cỏ đuôi chó, anh đừng nên vì một cục bạc nhỏ mà ném đi vàng ròng.”
Lâm Vũ Đình vẫn tiếp tục đi: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm. Em yên tâm, khi nào có vàng ròng đến, anh chắc chắn sẽ không để con vịt đã chín bay mất.”
Mộc Cận ở phía sau anh, cười híp mắt: “Học trưởng, học trưởng, anh nhất định phải nhớ chia cho em nếm thử một cái cánh vịt.”
Hai người đang nói, bỗng sau lưng có một giọng nói quen thuộc vang lên: “Mộc Cận.”

Mộc Cận cùng Lâm Vũ Đình đồng thời quay đầu lại, thấy Cố Tuấn Nghiêu đang mỉm cười đứng phía sau, nói: “Tiểu Mộc Cận, anh cứ tưởng em ngày đêm khóc lóc, than thở số phận đen đủi, nên mới đặc biệt chạy tới đây lo lắng cho em, không ngờ em vẫn còn có thể sống mà nhảy loạn như vậy. Là anh đến không đúng lúc sao?”
Mộc Cận liếc mắt nhìn Cố Tuấn Nghiêu, giới thiệu nói: “Đây là học trưởng trong trường đại học của em, Lâm Vũ Đình, còn đây là hàng xóm nhà em, từ nhỏ đã cùng em lớn lên, Cố Tuấn Nghiêu.”
Cố Tuấn Nghiêu lễ độ bắt tay với Lâm đẹp trai, sau đó cười cười quay sang nhìn Mộc Cận.
Cô nhận thấy anh đã hiểu lầm, vì thế mở miệng nói: “Cố Tuấn Nghiêu, anh nghĩ nhiều rồi.”
Cố Tuấn Nghiêu mỉm cười, gật gật đầu: “Ừ, anh biết rồi.”
Hai người từ nhỏ đã quen cách nói chuyện như vậy, đương nhiên có thể dễ dàng ngầm hiểu, chỉ có Cố Tuấn Nghiêu như lọt trong sương mù, nhướng lông mày, hỏi: “Sao vậy?”
Mộc Cận pha trò: “Không có gì không có gì. Đúng rồi Cố Tuấn Nghiêu, anh đi ăn cơm à? Hay chúng ta cùng đi đi?
Cố Tuấn Nghiêu cười lớn: “Hay là anh vẫn không nên quấy rầy?”
Lâm Vũ Đình thật ra cũng không muốn, nghe anh nói vậy thì nhân thể liền gật đầu.
Chỉ có Mộc Cận vẫn khăng khăng sợ một mình cùng ăn cơm với Lâm Vũ Đình rất ngại, phải kéo Cố Tuấn Nghiêu đi cùng làm chỗ đệm, cô cướp lời Lâm Vũ Đình: “Ai nha ai nha không sao đâu, em muốn mời anh còn không được? Em cho anh biết Cố Tuấn Nghiêu, cơ hội trôi qua rất nhanh, đi ngang qua nhất định không thể bỏ lỡ.”
Cố Tuấn Nghiêu gật gật đầu: “Nói rất có lý, Mộc Cận mời ăn cơm, anh lớn thế này rồi tính tổng cộng cũng không được vài lần.”
Nghe nói định ăn món cay Tứ Xuyên, Cố Tuấn Nghiêu chủ động gợi ý anh biết một quán rất được ở trong nội thành. Mộc Cận cùng Lâm Vũ Đình nhìn nhau, nhao nhao tỏ vẻ mời anh dẫn đường.
Một căn gác cổ kính, ẩn mình trong con ngõ hẻm khá tịch mịch, Mộc Cận vừa trông thấy góc lầu treo một hàng đèn lồng đỏ liền gật đầu ca tụng: “Nơi này thật sự rất được.”
Cố Tuấn Nghiêu chỉ một ngón tay: “Nhìn chỗ xe dừng trước cửa này thì biết, nhất định là quán tốt.”
Lúc này Mộc Cận mới để ý, phía bên phải quán cơm là một hàng xe kéo dài, nhìn từ xa tất cả đều sáng loáng, đầu hàng là một chiếc Lotus.
Cô thở dài: “Ai, thiên tài cỡ nào mới thiết kế ra chiếc xe như vậy, thật khiến người khác uất hận. Chậc chậc chậc.”
Lâm Vũ Đình cũng nhìn theo hướng đó, cố ý trêu Mộc Cận: “Phía sau hình như là một chiếc Beetles. Ai, Mộc Cận, ăn cơm ở đây em không quá đau lòng chứ?”
“Em có thể không đau lòng sao?” Mộc Cận cau mày thở dài, vẫn không quên trợn mắt nhìn Cố Tuấn Nghiêu, oán hận nói, “Đã biết rõ anh lòng dạ ác độc, không ngờ còn ác độc đến thế này. Biết thế em đã không đối xử tốt với anh làm gì.”
Cố Tuấn Nghiêu không nhịn được cười: “Em tốt với anh bao giờ thế?”
Mộc Cận nhớ tới buổi chiều, trong đầu suy đi tính lại kế hoạch gian xảo, khóe miệng cong lên mất tự nhiên: “Em lúc nào chẳng đối xử tốt với anh, kết quả anh chỉ khinh người, không có lương tâm, không biết có ơn tất báo.”
Cố Tuấn Nghiêu cùng Lâm Vũ Đình nhìn nhau, đưa tay ôm trán: “Được rồi, anh sai rồi Mộc nữ hiệp, chúng ta tranh thủ thời gian vào đi thôi, không khéo người ta bị đói rồi kìa.”
Lâm Vũ Đình mỉm cười: “Không sao không sao, tôi vẫn chưa đói.”
Mộc Cận cũng hơi ngại, cười hì hì, túm Cố Tuấn Nghiêu vào cửa.
Lâm đẹp trai đứng bên ngoài, không đành lòng bước theo.






Ý tứ của Mộc Cận rất rõ ràng. Cô với Cố Tuấn Nghiêu vui vẻ đùa cợt tán dóc, đối với Lâm Vũ Đình tuy vẫn là cách nói không quá xa cách như thường ngày, nhưng nhìn qua cũng dễ dàng thấy được mức độ thân sơ.
Vì thế, bữa cơm này Lâm Vũ Đình thực sự không có tâm trạng.
Mộc Cận thực ra không ăn được cay, nhưng luôn không cưỡng lại được hương cay hấp dẫn. Vì vậy, cơm