Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.

ứng vịn ở cửa gỗ, chống nạnh ra vẻ cọp cái chắn đường, cứ thể đẩy cô rồi đi vào trong.
Mộc Cận bị anh đẩy, lại đang sái chân, suýt nữa cái chân tốt còn lại cũng chết yểu. Cô nghiến răng trợn mắt gào lên với Cố Tuấn Nghiêu: “Chậm một chút không được à!”
Cố Tuấn Nghiêu cảm thấy có gì đó không ổn, thuận thế tóm lấy Mộc Cận, nhìn chằm chằm vào chân cô: “Chân làm sao vậy?”
Giọng nói anh mềm mại, làm cô thấy ngại không lớn tiếng nữa, liếc nhìn anh: “Sái chân.”
Cố Tuấn Nghiêu dìu cô ngồi xuống ghế sa-lông, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Em sao cứ bất cẩn như thế nhỉ? Lúc còn bé bất cẩn là vì không hiểu chuyện, giờ lớn rồi sao vẫn khiến người ta phải lo lắng.”
Mộc Cận nhìn anh ngồi xổm dưới đất giúp cô kiểm tra cổ chân, nét mặt khi đó cũng giống y như hồi bé, dáng vẻ đầy lo lắng, chợt cảm thấy sống mũi cay cay.
May có Cố Tuấn Nghiêu xem vết thương cho cô, một tay nâng gót chân của cô, tay kia nhẹ nhàng xem xét độ sưng quanh mắt cá chân, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi: “Chỗ này có đau không? Chỗ này?”
Mộc Cận nghiêng đầu thăm dò: “Cũng ổn, chắc không bị thương mắt cá chân, vừa rồi em vẫn còn lết ra mở cửa cho anh cơ mà, không sao. Trong bếp có nước nóng, anh lấy ra đây hộ em, xoa bóp vài ngày chắc là lại có thể chạy một ngàn sáu trăm mét ấy mà.”
Cố Tuấn Nghiêu kinh ngạc giương mắt nhìn cô: “Chườm nóng? Mộc Cận, anh thật nghi ngờ em làm thế nào trải qua ba năm đại học, khó mà không có người chăm sóc mà vẫn có thể nhảy tung tăng như khỉ được.”
Mộc Cận méo miệng: “Em trêu chọc gì anh mà anh lại làm tổn thương cô gái bé nhỏ đang bị thương này chứ?”
Cố Tuấn Nghiêu đứng dậy, hỏi: “Trong bếp có đá không?”
Mộc Cận đảo mắt: “Không có.”
Cố Tuấn Nghiêu đi thẳng vào nhà tắm, bê một chậu nước lạnh đi ra, vừa cầm khăn mặt giúp Mộc Cận chườm lạnh, vừa nói: “Trước tiên chườm một lúc đã, lát nữa anh đưa em đi bệnh viện. Chân sưng thành thế này, tốt hơn vẫn nên đến bệnh viện.”
Mộc Cận rụt cổ, đáng thương hỏi: “Không đi bệnh viện được không? Nhỡ phải tiêm thì làm thế nào?”
Cố Tuấn Nghiêu mí mắt cũng không buồn nhấc lên: “Tiêm thì tiêm.”
Mộc Cận nghe đến kim tiêm, mặt nhăn nhó nhìn như sắp khóc: “Cố Tuấn Nghiêu, xin anh mà, mua mấy cái dầu hoa hồng gì đó là được, trên đó không phải nói là bôi vào khỏi ngay sao, ngàn vạn lần đừng bắt em đi tiêm, được không? Em mời anh ăn cơm, được không?”
Cố Tuấn Nghiêu ngẩng đầu, quan sát cô vài giây mới phì cười: “Tiểu Cận, bảo em ngốc, em đúng là không thông minh được. Đã bao giờ nghe thấy ai đau chân mà đi tiêm chưa?”






Mộc Cận nhìn vẻ mặt của anh thì hiểu ra là anh lại lừa cô, tiếp đó một cái bạt tai vung thẳng lên đầu, cô nghiến răng nghiến lợi mắng: “Anh cứ thích dọa em, thú vị lắm hả? Xem em có đánh anh không!”
Tay cô còn chưa đưa tới trước mặt Cố Tuấn Nghiêu, cổ tay đã bị anh bắt lấy.
Mộc Cận không khỏe bằng Cố Tuấn Nghiêu, đánh cũng không lại, hầm hừ buông tha ý định cho anh một cái bạt tai, đổi thành chỉ trích bằng miệng: “Này, anh đêm hôm khuya khoắt đến chỗ em làm gì? Nói mau, có ý đồ gây rối gì hả?”
Cố Tuấn Nghiêu nới lỏng tay của cô, cũng thả chiếc khăn đang đắp trên cổ chân, thò tay nắn nắn cổ chân cô, nói: “Mang đồ ăn cho em.”
Mộc Cận “Xì” một tiếng, khinh thường hỏi: “Anh mà có lòng tốt như vậy sao? Khẩn trương thú nhận mau, chính sách của Đảng là cái gì, thật thà được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị!”
Lúc tay anh chạm vào, cô vô ý thức hơi hất ra.
Hành động này làm cả hai người sững lại, mắt to trừng mắt nhỏ chăm chú trong yên lặng.
Mộc Cận mất tự nhiên cười cười: “Cố Tuấn Nghiêu, em…”
Trong mắt Cố Tuấn Nghiêu là một mảnh tối đen, cũng chỉ nhìn cô cười: “Không sao.” Nói xong định đứng dậy.
Mộc Cận kéo tay anh lại: “Không phải như anh nghĩ.”
Cố Tuấn Nghiêu nhướng mày, khóe miệng hơi cong lên: “Anh nghĩ cái gì?”
Mộc Cận nuốt nuốt nước miếng: “Không phải em ngại anh kéo tay em… Chỉ là…”
Cố Tuấn Nghiêu vẫn chỉ nhíu mày không nói gì.
Mộc Cận hạ quyết tâm, vừa nhắm mắt vừa nghiêm mặt nói với anh: “Em cho anh biết, Cố Tuấn Nghiêu, bây giờ hai chúng ta cũng không còn là những đứa trẻ nghịch ngợm năm đó nữa, nam nữ thụ thụ bất thân, anh cũng nên biết chứ?”
Sau đó Mộc Cận cảm thấy trên mặt mát lạnh.
Cô vừa mở mắt, thấy Cố Tuấn Nghiêu đang chậm rãi đứng thẳng người dậy sau khi đặt một nụ hôn trên má cô, nét mặt mang theo ý cười: “Anh không biết.”
Mộc Cận bất chấp mặt đỏ tim đập, giơ cái chân vẫn còn tốt lên đạp tới: “Ăn đậu hủ của em!”
Cố Tuấn Nghiêu nhẹ nhàng né ra, trong giọng nói chứa cả niềm vui: “Anh đi tìm ít đồ cho em ăn, ăn xong rồi đưa em đi bệnh viện một chuyến.”
***
Có chuyện lớn rồi.
Mộc Cận ngồi trên sô-pha với dáng vẻ kì lạ, nhớ lại nụ hôn trên má cô ban nãy của Cố Tuấn Nghiêu.
Nếu như lần trước, anh nói anh chính là con cá đang chờ đợi cô thả cần câu thì còn có thể xem là nói đùa, nhưng lần này chắc chắn không thể là đùa giỡn. Mộc Cận lo sợ nghĩ, rõ ràng Cố Tuấn Nghiêu cũng là người rất thân thiết với cô, vấn đề