Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
này thật đúng là vấn đề lớn.
Nhưng năm đó, chính cô hi vọng được anh chủ động hôn, anh lại chỉ xoa xoa đầu cô. Bây giờ anh thật sự tiếp cận thì cô lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Mộc Cận thấy rối bời, đang nghĩ ngợi lung tung thì Cố Tuấn Nghiêu mang tới cho cô một hộp sữa tươi: “Anh mua toàn đồ ăn vặt thôi, em uống tạm cái này rồi anh đưa đi ăn cơm.”
Vì thế Mộc Cận trong lòng vẫn đang ngổn ngang suy nghĩ nhưng vẫn ngoan ngoãn uống sữa.
Thấy cô đặt chiếc hộp rỗng xuống bàn uống nước, Cố Tuấn Nghiêu liền đứng dậy hất cằm ra phía cửa: “Đi thôi.”
Mộc Cận còn đang lề mề, Cố Tuấn Nghiêu đã quay lưng ngồi xổm xuống trước mặt cô, giọng nói trầm thấp mà êm tai: “Lên đi, anh cõng em.”
Mộc Cận ngây ngốc không nhúc nhích.
Cố Tuấn Nghiêu xoay người lại nhìn cô, lông mày nhíu lại: “Lại sao nữa? Đừng lề mề, không đi không được đâu.”
Mộc Cận cắn môi, giang hai tay ôm cổ anh, nằm úp sấp trên lưng anh.
Tấm lưng của Cố Tuấn Nghiêu vẫn giống như ngày trước, đối với cô mà nói, vĩnh viễn rộng như thế, vững chắc như thế, cảm giác an toàn như thế. Hai mắt cô cay cay, nước mắt thoáng cái đã chảy ra, thấm vào áo khoác của Cố Tuấn Nghiêu.
Mộc Cận sợ bị anh phát hiện, vội vàng lấy tay lau. Nhưng cô càng lau, nước mắt lại càng nhiều, còn nhiều hơn cả lúc trước khóc vì đau chân, rất nhanh đã thấm đẫm cả một mảng trên áo vest của Cố Tuấn Nghiêu.
Dường như Cố Tuấn Nghiêu không biết gì cả, anh ngồi xổm cả người xuống để Mộc Cận cầm lấy chìa khóa, sau đó đưa tay đẩy cửa.
Không ngờ ngoài cửa có người đang đứng, tay giơ lên hình như đang định ấn chuông, vừa nhìn thấy Cố Tuấn Nghiêu cõng trên lưng là Mộc Cận mặt mũi nhạt nhòa nước mắt, cánh tay người đó chợt cứng đờ giữa không trung.
Trong đầu Mộc Cận cũng nổ ầm một tiếng.
Khuôn mặt Bạc Tam tối sầm không nhìn rõ, vừa trông thấy Mộc Cận cùng Cố Tuấn Nghiêu, anh đã quay đầu bỏ đi, Mộc Cận gọi thế nào bước chân đó cũng không dừng lại.
Mộc Cận sốt ruột, đập đập vào vai Cố Tuấn Nghiêu muốn nhảy xuống đất, lại bị hai cánh tay anh siết chặt lấy không buông, cô trơ mắt nhìn Bạc Tam bước vào thang máy, cửa khép lại.
Mộc Cận vội bấu vào Cố Tuấn Nghiêu: “Thả em xuống! Thả em xuống nhanh lên! Anh giúp em bắt anh ta trở lại đây, được không? Em xin anh đấy Cố Tuấn Nghiêu, có được không?”
Cố Tuấn Nghiêu cõng cô trên lưng, quay đầu lại nhìn cô, nhưng vẻ mặt lại là sự kiên quyết hiếm thấy: “Không được, anh phải đưa em đến bệnh viện trước.”
Mộc Cận đánh anh: “Chỉ là đau chân, một lúc cũng không thể chết ngay được? Anh mau thả em xuống! Anh không đi thì em tự đi!”
Cố Tuấn Nghiêu để mặc Mộc Cận đánh mình, từng bước đi đến thang máy, vươn tay ấn nút.
Mộc Cận đánh anh cũng mệt mỏi, thấy không còn hi vọng đuổi theo kịp Bạc Tam nên dần dần ngừng tay, nằm soài trên lưng Cố Tuấn Nghiêu lầm bầm: “Cố Tuấn Nghiêu, sao anh lại nhẫn tâm như vậy?”
Cố Tuấn Nghiêu nhàn nhạt nói: “Anh mà thả em xuống, chắc chắn em sẽ không chịu đứng yên đó chờ anh bắt Bạc Tam về cho em, chẳng may lại trẹo chân nữa thì làm thế nào?”
Mộc Cận để mặc anh nói, vẫn chỉ khẽ trề môi: “Tuy là em muốn để anh ta ghen, nhưng nhỡ anh ta tức giận thật, không quan tâm đến em nữa thì phải làm sao?”
Cô dán mặt trên lưng Cố Tuấn Nghiêu, không nói ra lời nhưng trong đầu đầy những suy nghĩ: khiến Bạc Tam ghen không phải là một mưu kế đã xác định rồi sao, tuy tình huống xảy ra không hề nghĩ tới nhưng tốt xấu gì kết quả vẫn giống nhau đến kì diệu, nhưng nhìn thấy biểu hiện của anh khó chịu như thế, cô lại chỉ muốn vừa rồi tàng hình đi cho xong?
Vì thế lúc ăn cơm Mộc Cận cũng không tập trung, lúc khám bệnh cũng lơ đễnh, thậm chí cũng không chú ý bác sĩ nói là không cần phải tiêm.
Đoán chừng nếu thật sự phải tiêm thì cô cũng vẫn như người mất hồn, phiêu diêu lơ đãng ở nơi nào đó chưa về.
***
Như vậy cũng tốt, vốn định lợi dụng Cố Tuấn Nghiêu mà cô vẫn không nỡ ra tay, bây giờ đúng là ông trời sợ cô không đủ can đảm nên mới sắp xếp một vở kịch sinh động như vậy.
Mộc Cận nằm trên giường nhà mình nhíu mày nghĩ ngợi.
Cố Tuấn Nghiêu đứng ở cửa phòng ngủ nhìn cô nói: “Anh ngủ ở ghế sô-pha.”
Mộc Cận vẫn nằm sấp không nói gì.
Cố Tuấn Nghiêu nói: “Ngày mai anh cho em đi nhờ, em cứ ngủ đi.”
Mộc Cận vẫn nằm sấp không đáp lại.
Cố Tuấn Nghiêu lại nói tiếp: “Tiểu Cận, anh bảo em đã yêu anh ta, em còn cứng đầu. Nhìn em bây giờ xem…”
Mộc Cận ở trên giường bất ngờ lật người lại khiến cho chân đau nhói, nhưng giọng lại không hề yếu ớt, ngực cũng phập phồng dữ dội: “Em không yêu anh ta, ai nói em yêu anh ta? Đầu óc em bị người ta gõ đến tàn tạ hay là bị bắn nổ tung rồi hay sao mà đi yêu anh ta chứ? Em cho anh biết Cố Tuấn Nghiêu, em chẳng qua chỉ không phục, em chỉ không chịu được anh ta muốn đến thì đến muốn đi thì đi, nói quan tâm là quan tâm không quan tâm là không quan tâm! Năm đó anh giống như vậy, lẽ nào bây giờ em còn muốn lặp lại một lần nữa! Sẽ không!”
Cố Tuấn Nghiêu ngây người một lúc, trên mặt hầu như không lộ ra cảm xúc gì, cuối cùng anh nhìn Mộc Cận trên giường hai mắt đ