Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
ã hồng hồng, khẽ thở dài: “Không yêu thì không yêu, Tiểu Cận, em đừng khóc. Tùy em muốn làm gì cũng được, nhưng hôm nay là tình huống đặc biệt, hôm khác anh sẽ tạo cơ hội đền bù cho hai người, được chưa?”
Giọng nói anh có vẻ mệt mỏi, cả người cũng tựa trên khung cửa như không còn chút sức lực. Mộc Cận bỗng cảm thấy hơi có lỗi, giọng nói cũng nhỏ đi: “Cố Tuấn Nghiêu, xin lỗi anh.”
Cố Tuấn Nghiêu khẽ nở nụ cười: “Không sao. Những chuyện nhỏ này, trước mặt người khác thì cười nói, còn chuyện buồn thì đem giấu ở trong lòng. Anh hiểu mà.”
Mộc Cận cũng cười nhẹ nhàng: “Không lẽ em thật sự khó chịu như vậy sao?”
Cố Tuấn Nghiêu đi vào trong phòng, vuốt vuốt tóc Mộc Cận, trên mặt là nụ cười: “Đi ngủ sớm một chút. Ban đêm cẩn thận, đừng để đụng vào chân mình.”
Mộc Cận gật gật đầu, cũng cười với anh: “Cố Tuấn Nghiêu, em cảm thấy anh đã thay đổi rất nhiều. Trước kia ngày nào cũng bắt nạt em, còn lấy đó làm niềm vui, giờ bốn năm không gặp, anh lại có thể dịu dàng như vậy. Chậc chậc.”
Cố Tuấn Nghiêu vỗ nhẹ một cái trên đầu Mộc Cận: “Sao em không nhớ những điểm tốt của anh. Chuyện xấu em làm với anh còn ít hả? Hầu như toàn là anh giúp em đối phó, làm anh cũng không ít lần bị mẹ cho ăn đòn.”
Mộc Cận hiểu ra lại gật đầu: “Cũng đúng.”
Cố Tuấn Nghiêu mỉm cười: “Ngủ đi, anh ra ngoài.” Nói xong liền đi ra khỏi phòng.
Lúc đi tới cửa, anh xoay người lại, nhẹ nhàng nói một câu: “Nếu có một ngày em ở bên Bạc Tam phải chịu oan ức, đừng quên còn có anh.”
Mộc Cận ngồi trên giường mỉm cười: “Được. Em vẫn chưa quen sống ở Bắc Kinh này, người có thể dựa vào cũng chỉ có mình anh, không tìm anh thì tìm ai đây? Chỉ sợ đến lúc đó anh thấy em ngứa mắt, đuổi đi còn không kịp.”
“Nhóc con đừng nói mò.” Cố Tuấn Nghiêu nhíu mày, như nghĩ đến điều gì đó lại cười, nét mặt có vẻ sáng lên, “Anh hi vọng sẽ không có lúc đó, nếu chẳng may có thật, em đến làm cô bảo mẫu nhỏ cho anh, hằng ngày giúp anh nấu cơm, rửa bát, lau bàn.”
Mộc Cận bĩu môi: “Nghĩ hay quá nhỉ.”
Cố Tuấn Nghiêu cười trầm thấp: “Đúng vậy, anh nghĩ là rất hay.”
Hôm sau Cố Tuấn Nghiêu đi làm từ sáng sớm, Mộc Cận ở nhà buồn bực suốt một ngày.
Buổi sáng cô mấy lần định gửi tin nhắn cho Bạc Tam, nhưng trong đầu luôn có suy nghĩ “Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh”, cuối cùng chỉ gửi có hai tin.
Một là: Hôm nay tôi xin phép nghỉ.
Một là: Có cho phép hay không anh cũng nên nói một câu chứ!
Câu trả lời của Bạc Tam cũng lời ít ý nhiều, chỉ một từ: “Được.”
Người đẹp kia, cô nói xem, cô là một người chưa kết hôn mà sao lại đi Beetle chứ!
Tên soái ca kia, anh nói đi, chỉ là một tên nhóc chưa kết hôn mà sao lại ngồi Beetle chứ!
Chẳng lẽ không biết xe đó phải là vợ chồng mới có thể ngồi được sao a a a a!
Cuối cùng cả đêm mộng mị hỗn loạn, sáng hôm sau Mộc Cận tỉnh lại, đầu đau như búa bổ. Cô vặn vẹo cổ nhảy qua nhảy lại trong phòng, sống chết không chịu ngồi yên.
Một khi ngồi xuống, trong đầu lại hiện lên hình ảnh chiếc Beetle đỏ chói. Kinh khủng hơn, chiếc Beetle kia như biến thành một con nhện độc, hoặc chắc chắn là yêu tinh từ động Bàn Tơ, hiện nguyên hình giương nanh múa vuốt, nện tám cái chân dài chạy lao về phía cô, vừa chạy còn vừa sung sướng hét lớn: hừ hà hà hà, ta phải ăn ngươi, ngươi không thoát được đâu…
Mộc Cận bị dọa sợ đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh, lo lắng không yên, vội vàng gọi điện thoại cầu cứu lão đại.
Ngày thứ ba, Mộc Cận khập khiễng bước vào Thực Huy.
Vừa ngồi vững, Lý Dương, người cùng vào Thực Huy thực tập một đợt với cô, đã tới tìm. Mộc Cận hoài nghi hỏi: “Có việc sao?”
Mặt Lý Dương rất nghiêm nghị, hình như là vẫn chưa nguôi cơn giận, chậm rãi nói: “Hôm qua thầy hướng dẫn gọi điện tới, thầy nói nếu định thi nghiên cứu sinh thì có thể cho thiếu bốn tuần thực tập. Bảo tôi chuyển lời lại với cậu, còn nhớ hình như cậu định thi nghiên cứu sinh, nếu bây giờ vẫn còn muốn thi thì có thể quay về trường sớm.”
“À còn nữa, học phần thực tập không có gì thay đổi. Nếu cậu quyết định về trường thì gọi điện trước cho thầy.” Anh ta bổ sung một câu.
Nói xong bỏ lại một câu “Tôi còn có việc, đi trước” rồi cứ thế đi luôn.
Một cuộc gặp gỡ, Mộc Cận ngây người chỉ nói ba từ.
Có thể quay về sao? Vết thương cũ của Mộc Cận còn chưa lành, giờ lại thêm đau lòng.
Quay đầu lại, cô lấy sổ thực tập tính toán thời gian, nếu như bỏ bốn tuần, thế thì cô còn phải ở lại Thực Huy bao lâu…
Ba tuần lẻ hai ngày!
Hai mươi ba ngày!
Mộc Cận đập đầu xuống mặt bàn, phát ra một tiếng va chạm kinh thiên động địa.
Cú đập này vừa vặn trúng vào cục sưng u mới hai ngày trước, Mộc Cận mang trên trái một đôi cục u thản nhiên tung bay vào toilet gọi điện thoại cho Đâu Đâu.
Vừa nhận điện, Đâu Đâu đã lớn tiếng: “Mộc Cận, cậu theo đuổi được soái ca nhà cậu rồi hả?”
Mộc Cận mếu máo: “Đâu Đâu, tớ cho cậu biết một tin không được tốt, cậu nên chuẩn bị tâm lý.”
Đâu Đâu bĩu môi: “Nói đi, tớ vô cùng có tố chất vượt qua sóng gió. Từ khi bị ông chủ chèn é