Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

p balabalabala…”
“Tớ có thai rồi.” Mộc Cận nhìn chằm chằm vào hai cục u của mình trong gương, nghiến răng nghiến lợi nói, “Còn là thai đôi, không khéo còn là thai long phượng…”
Đâu Đâu ở đầu bên kia ngay lập tức phun ra…
Phun xong cô bổ nhào vào mắng: “Mộc Cận cậu mất trí rồi à theo đuổi đàn ông dùng thủ đoạn gì không dùng lại đi dùng mỹ nhân kế đem mình hiến dâng cho hắn ta tớ cho cậu biết dù cậu không có vụ lợi gì mà dâng hiến bản thân nhưng chưa chắc hắn ta đã coi cậu là cái rắm chó gì!”
Nói xong một câu dài, Đâu Đâu ngừng lại thở dốc, tiếp tục dùng khí thế của nữ hoàng, bắt đầu đặt câu hỏi: “Nói, xảy ra khi nào?”
Mộc Cận mắt nhắm mắt mở: “Ba ngày trước một, vừa rồi một.”
Đâu Đâu nổi điên: “Cậu làm chuyện đó mà nói có thai là có thai, hiểu biết của cậu quá là phi thường sáng tạo rồi đấy…”
Bỗng nhiên cô kịp nhận ra, giận quá, giọng nữ cao trong nháy mắt lên đến quãng tám: “Cậu dám chơi tớ! Tớ đã bảo sao mới có hai ngày trước còn nói muốn theo đuổi trai đẹp, không thể nào có thai nhanh như vậy, nói mau, chuyện là thế nào?”
Tuy những lời Đâu Đâu nói rất không kiên nhẫn nhưng lại khiến Mộc Cận cảm thấy ấm áp. Cô nhăn mũi: “Thầy hướng dẫn nói, sinh viên thi nghiên cứu sinh thì có thể cho thiếu bốn tuần thực tập. Nói cách khác, tớ chỉ cần ở Thực Huy hai mươi ba ngày nữa.”
Đâu Đâu ngẩn ra: “Sau đó thì sao?”
Mộc Cận thở dài: “Không có sau đó.”
Đâu Đâu nghẹn lời: “Tớ muốn hỏi là cậu với soái ca nhà cậu xảy ra chuyện gì!”
Mộc Cận thoáng im lặng, cuối cùng nói: “Đâu Đâu, tớ cảm thấy chuyện này không đáng tin cậy. Cậu xem, Bạc Tam vừa trẻ tuổi lại có tiền, còn là con ông cháu cha, người ta dựa vào cái gì mà lại coi trọng một đứa con gái tầm thường như tớ? Cho dù coi như là mắt mờ đi cũng không tin là lại nhìn trúng một đứa con gái tầm thường như tớ, người ta dựa vào đâu mà một lòng một dạ với một đứa con gái tầm thường như tớ? Cho dù có mất trí cũng không thể một lòng một dạ với một đứa con gái tầm thường như tớ, người ta…”
“Được rồi được rồi được rồi, tớ không muốn nghe cậu dài dòng đâu.” Đâu Đâu ngắt lời Mộc Cận, “Tóm lại tớ tổng kết được hai điều. Một là cậu không tự tin, hai là Bạc Tam không đáng tin cậy.”
Mộc Cận gật đầu: “Đúng thế.”
Đâu Đâu bực mình thở dài: “Vậy thì khẩn trương rồi về đi, đỡ phải dằn vặt khổ sở, tránh hơn thiệt với vợ người ta, vừa bẽ mặt lại vừa đau lòng.”
Mộc Cận cắn cắn môi: “Đâu Đâu.”
“Sao.”
“Tớ nhìn thấy anh ta ngồi với một cô gái trên một chiếc Beetle.”
“Ừ.”
“Tớ gặp ác mộng, con côn trùng đó lao về phía tớ giương nanh múa vuốt, sợ muốn chết.”
“Sao?”
“Không. Cậu đang bận gì thì cứ làm đi, tớ suy nghĩ lại một chút.”
Đâu Đâu lại thở dài: “Đừng suy nghĩ nữa, nhân lúc cậu còn chưa hoàn toàn nhảy vào hố lửa mau tranh thủ chạy đi, chờ đến lúc lửa thiêu cháy hết lông mi rồi lại ở đó mà khóc!”
Mộc Cận xoa cục u trên trán, rầu rĩ nói: “Tớ phát hiện ra, sức bật của tớ quá kém, không nhảy lên nổi.”
Đâu Đâu đang muốn nói tiếp thì Mộc Cận nghe thấy bên ngoài nhà vệ sinh có tiếng người gọi tên cô. Cô vội vàng giải thích một câu với Đâu Đâu rồi cúp điện thoại, ra khỏi nhà vệ sinh.
Người vừa gọi Mộc Cận là Tiểu Ảnh.
Vẻ mặt Tiểu Ảnh thần thần bí bí, ghé vào tai Mộc Cận thầm thì nhắc: “Thư ký của giám đốc Bạc vừa đến, đang bàn công việc với chị Mạnh. Cậu không đi dò hỏi tình hình của giám đốc Bạc à?”
Mộc Cận ngẩn ra, nhìn Tiểu Ảnh cười cười: “Tớ tự dưng đi thăm dò anh ta làm gì?”
Tiểu Ảnh trừng mắt nhìn cô, nhìn thế nào cũng thấy vẻ khinh thường: “Giả vờ, lại tiếp tục giả vờ.”
Hai người vừa vào cửa, Mạnh Hoa liền gọi Mộc Cận: “Mộc Cận, bên này chị đang bận không dứt ra được, em qua đây cầm giúp chị cái này lên tầng hai mươi cho giám đốc Bạc ký tên, đi nhanh về nhanh, cô Lý vẫn đang chờ đấy!”
Mộc Cận rớt nước mắt, sắc mặt kì quái nhìn thư ký Lý, cô ta còn đang cười rất tươi, trong lòng thầm oán Tiểu Ảnh đúng là sao chổi đen đủi.
Oán thầm xong, Mộc Cận ôm một chồng tài liệu lên lầu.
Thở ra, hít vào.
Lại thở ra, lại hít vào.
Mộc Cận đứng trước cửa phòng làm việc của Bạc Tam lặp lại nhiều lần động tác trên, cuối cùng nín thở, đang định đẩy cửa thì cửa đột nhiên mở ra!
Bạc Tam thấy Mộc Cận đứng ngoài cửa nhưng không hề kinh ngạc, chỉ nhướng mày hỏi: “Có việc?”
Mộc Cận vội vàng nâng các thứ trong tay lên: “Chị Mạnh nói muốn xin chữ ký của anh.”
Bạc Tam lại tiếp tục nhướng lông mày bên kia nói: “Không phải thư ký Lý xuống dưới tìm cô ấy rồi à? Tại sao lại là cô mang lên?”
Giọng anh không vui, còn có phần lạnh nhạt, dường như muốn mỉa mai dáng vẻ chủ động xin đi giết giặc của Mộc Cận khi tới đây tìm anh.
Khóe miệng Mộc Cận thoáng run rẩy, nhưng không dám nổi bão: “Có thể chị Mạnh muốn ở dưới kia cũng ký một lần, hoặc là những việc chạy vặt thế này nên giao cho tôi để tận dụng.”
Bạc Tam nhìn chằm chằm vào đống tài liệu trong tay cô, ánh mắt lại hướng lên mặt Mộc Cận, cứ như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần, lâu đến nỗi cô cho là anh ta muốn lặp lại tới vô cùng, rốt cục mới mở miệng: “Vào đi.”
V