Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

ăn phòng vẫn như cũ, nhớ lần trước tại cánh cửa này, cô đã bắt gặp Bạc Tam cùng với một người đẹp đang tiến hành hoạt động bất hợp pháp… Đúng là nơi có phong thủy không tốt, hoặc là cô không hợp với mảnh đất chỗ này.
Hai mắt Mộc Cận trái phải đảo nhanh như chớp, trong bụng âm thầm nhắc đến.
“Được rồi.” Bạc Tam lần lượt ký xong tài liệu trước mắt Mộc Cận, ngồi trên ghế ngẩng đầu lên nhìn cô, sắc mặt bình tĩnh như thường, “Còn có việc gì không?”
“Cái này… ông chủ…” Mộc Cận yếu ớt mở miệng.
“Không có chuyện gì thì xuống đi.” Bạc Tam rõ ràng không có kiên nhẫn để nghe cô nói, một tay anh xoa trán, tay kia day day mi tâm.
“Hôm đó là tôi đau chân nên Cố Tuấn Nghiêu cõng tôi đi bệnh viện.” Mộc Cận giải thích đến nơi đến chốn, “Tuyệt đối không phải như anh nghĩ.”
Nói xong, hai mắt cô sáng long lanh nhìn chằm chằm vào Bạc Tam.
Ai ngờ Bạc Tam không thèm nhìn lên, bàn tay đang ấn mi tâm vung lên: “Biết rồi, đi xuống đi.”
Mộc Cận cắn môi, cuối cùng chân vẫn không chịu nhúc nhích: “Thật sự không phải như anh nghĩ.”
Lần này Bạc Tam ngẩng đầu lên, ánh mắt xoay chuyển trên mặt cô hai vòng, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt cô: “Thế nào là như tôi nghĩ?”
“Chính là…” Mộc Cận nghẹn lời, “Là… Như thế.”
Bạc Tam cười khẽ: “Như thế là như nào?”
Hai tay Mộc Cận ôm tập tài liệu, tầm mắt rũ xuống, nói: “Chính là như thế là như thế.”
“Như thế là như thế là như nào?” Bạc Tam cũng nói quanh quẩn theo cô.
Mộc Cận im lặng: “Như thế là như thế là như thế là như thế! Cố Tuấn Nghiêu thật sự không phải ở chỗ tôi!”
Đối với một người đàn ông mà nói những lời như vậy, Mộc Cận cũng cảm thấy hơi xấu hổ. Cô liếm môi, bỏ thêm một câu: “Tôi đau chân, cho nên Cố Tuấn Nghiêu mới tới.”
Bạc Tam lại cười khẽ, trầm thấp giống như tiếng một giọt nước từ trên trời cao rơi xuống vực thẳm: “Anh ta ở hay không ở chỗ cô, liên quan gì tới tôi?”






Anh ta ở hay không ở chỗ cô, liên quan gì tới tôi?
Mộc Cận ôm đống tài liệu Bạc Tam đã ký xong xuôi, trong đầu vẫn đang suy nghĩ một câu nói này của anh đến mất hồn, không hề để ý thang máy vừa vang lên một tiếng “Đinh” nhỏ, một bóng đen lao ra như lốc xoáy.
Kết quả “Ầm” một tiếng, Mộc Cận hoa lệ tiếp xúc thân mật lần thứ nhất với vật thể không xác định kia, loạng choạng lùi lại hai bước mới giữ được thăng bằng. Ngay sau đó, vật thể kia hét lên một tiếng kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ: “A…”
Mộc Cận nhắm mắt nhíu mày, vất vả đợi đến khi tiếng thét chói tai kia kết thúc mới lờ mờ mở mắt.
Bên ngoài thang máy.
“Cô đụng ngã tôi mà cũng không xin lỗi, chưa gì đã định chạy hả?” Người đẹp trợn mắt nhìn Mộc Cận, lông mày dựng ngược, răng nghiến ken két, một đôi mắt phượng hung dữ nhìn cô chằm chằm, đột nhiên giọng nói cùng ánh mắt ấy biến đổi, “Tam thiếu gia, đây là tính cách của nhân viên công ty anh đấy à?”
Hả? Mộc Cận vừa nhìn lên đã thấy Bạc Tam đang dựa ở cửa ra vào, lông mày hơi chau lại, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn sang bên này.
Bị Bạc Tam bắt gặp, Mộc Cận cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, cúi đầu nhìn tập tài liệu trong lòng mình, không nói gì cả.
Người đẹp kia lại không để ý tới cảm xúc của Mộc Cận, vốn đã ăn mặc trang điểm xinh đẹp để đi ăn cơm cùng Tam thiếu gia, cuối cùng chưa gặp được thì đã ngã một cú chổng vó, bực mình hơn nữa, lần trước chính là trước mặt cô gái này mà Tam thiếu gia đuổi cô về.
Thù cũ nợ mới tính luôn một thể, người đẹp muốn đòi lại cả vốn lẫn lời, cất giọng ỏn ẻn nũng nịu: “Tam thiếu gia…”
“Có chuyện gì?” Cuối cùng Bạc Tam đi tới hiện trường xảy ra vụ án.
“Em vừa ra khỏi thang máy, tự nhiên cô ta va vào em!” Người đẹp tố cáo, “Va vào làm ngã người ta thì thôi, nhưng đến một câu xin lỗi cũng không có?”
Mộc Cận sững sờ, thật sự là cô xông tới va vào cô ta sao? Sao cô lại cảm thấy chính là cô ta mới cố tình va vào cô? Kiểu người đụng người này cũng giống như ô-tô tông vào đuôi xe, nhưng luật giao thông cũng không đến mức thấy đèn trước của xe sau vỡ, đèn sau của xe trước còn tốt mà bắt xe trước phải chịu trách nhiệm, người đẹp ơi, chẳng lẽ chỉ vì cô ngã mà tôi không ngã nên cô khăng khăng bắt tôi chịu trách nhiệm à?
Trong đầu Mộc Cận lập tức nảy ra vô số câu nói, thế nhưng chưa kịp làm gì đã bị một câu kia cho tịt ngóm.
Câu nói đó giống như một chậu nước lạnh tạt cô từ đầu đến chân, thật sự lạnh vào tận tim.
Bạc Tam hơi khom người, vòng tay đỡ eo người đẹp, kéo người đẹp đứng thẳng dậy, sau đó mới liếc mắt sang Mộc Cận, nhàn nhạt lên tiếng: “Cô xin lỗi đi.”
Cô xin lỗi đi.
Cô xin lỗi đi.
Anh không hỏi nguyên do, không hỏi chi tiết, thậm chí điệu bộ cũng không giống phê bình người nhà mà là đối xử khách khí với người ngoài, chỉ là rất tự nhiên, lạnh lùng yêu cầu cô xin lỗi.
Sắc mặt Mộc Cận tái nhợt, quả nhiên là thế, anh vĩnh viễn cũng sẽ không dành cho cô con người ấm áp đó, sẽ không dành cho cô con người mạnh mẽ đó, sẽ không bao giờ dành cho cô con người cô đơn nhưng can đảm đó.
Nếu yêu một người như vậy, đã định