Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
n này rất lồi lõm. Chuyện kể…”
Còn đang mở đầu, điện thoại của cô chợt đổ chuông.
Mộc Cận nhìn số gọi đến, liếc nhanh sang Bạc Tam rồi mới chậm chạp bắt máy: “Alô, em đây.”
Giọng điệu Cố Tuấn Nghiêu có vẻ sốt sắng: “Mấy ngày không gặp em rồi, chân đã khỏi hẳn chưa?”
Mộc Cận cười hì hì: “Tốt rồi tốt rồi, bây giờ chạy mười tám vòng quanh sân cũng không vấn đề gì. Anh đi công tác về rồi à?”
“Vậy thì tốt.” Cố Tuấn Nghiêu nhẹ nhàng thở ra, cười khẽ: “Đi ăn cơm cùng anh, lần này nhân tiện về qua nhà một chuyến, mẹ em gửi vài thứ cho em đấy.”
Mộc Cận liếm liếm môi, lén lút xem xét Bạc Tam đang chuyên chú lái xe, sau đó mới nói: “Ừm, hôm nay sợ không được, mai hay ngày kia thì thế nào? Đúng rồi, anh đi công tác ở đâu mà lại tiện đường ghé qua nhà thế?”
Cố Tuấn Nghiêu cười: “Thật ra anh ở Thượng Hải, cuối cùng xong việc sớm một ngày, trước khi bị mẹ nhắc thì về xem trước một chút.”
“Ồ.” Mộc Cận gật đầu, “Cô chú vẫn khỏe chứ? Hơn một năm rồi em không gặp họ.”
“Vẫn rất khỏe.” Cố Tuấn Nghiêu nói, “Mẹ anh còn nhắc em mãi, nói em bận học đến nỗi không về nhà, sau này gả cho người ta rồi thì lại càng không gặp được. Tiểu Cận em đừng nói, mẹ anh thương em còn hơn thương anh nhiều.”
“Xì.” Mộc Cận mỉm cười, “Lúc anh ra nước ngoài, mỗi ngày em đều chạy sang nói chuyện phiếm với cô, giúp cô dọn dẹp nhà cửa, tình cảm đó…”
Đang nói dở, Mộc Cận bỗng nghe thấy tiếng Bạc Tam hắng giọng.
Cô quay sang nhìn xem, thấy hai tay anh vẫn đang để trên bánh lái, vẻ mặt cũng vẫn bình tĩnh kiềm chế, không có gì biến đổi, nhưng lại vẫn khiến cô cảm thấy: Bạc Tam đang không vui.
“Chuyện đó, bây giờ không nói với anh nữa, mai gặp nói sau đi.” Mộc Cận gãi gãi đầu, nhíu mày xua đuổi Cố Tuấn Nghiêu, cũng không nghe thấy anh nói tiếp liền cúp máy luôn.
Sau đó trong xe trở nên vô cùng yên tĩnh.
Mộc Cận cẩn trọng lên tiếng: “Này?”
Bạc Tam đang nghiêng người quẹo sang bên phải, lúc liếc qua kính chiếu hậu nhân thể nhìn sang cô, ánh mắt bình tĩnh đến khác thường: “Sao?”
Mộc Cận lắc lắc điện thoại, vẻ mặt ngây thơ chân chó cười: “Cố Tuấn Nghiêu về nhà em một chuyến ấy mà, về nhà một chuyến.”
Bỗng nhiên Bạc Tam làm mặt lạnh, lông mày chau lại, khóe miệng hơi trễ xuống: “Là quay về nhà hắn.”
Hả? Mộc Cận chớp chớp mắt không kịp phản ứng, gật đầu nói: “Đúng vậy, về nhà một chuyến, bảo là mẹ em gửi cho em mấy thứ…”
“Được rồi.” Bạc Tam ngắt lời cô, “Em tưởng ai cũng ngốc như em à?”
Không hiểu làm sao tự dưng chỉ trích người khác… Ông chủ anh không nhịn được thì sẽ chết người sao?
Mộc Cận hầm hừ, vặn vẹo xoay ra ngoài cửa sổ.
Đang xoay người đột nhiên cô nhớ ra một việc vô cùng vô cùng quan trọng!
A… Việc ở cùng với Bạc Tam còn chưa nói cho… Cố Tuấn Nghiêu!
Xong rồi. Xong rồi xong rồi. Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi…
Kích động quá đúng là ma quỷ, thế này thì xong đời. Mộc Cận sa sầm mặt, chẳng may mà bị Cố Tuấn Nghiêu biết được, không chỉ là vấn đề bị ăn đòn, nói không chừng còn bị bắt lôi về nhà, tên tuổi anh hùng một đời của cô sẽ bị tiêu tan toàn bộ!
Trên mặt Mộc Cận nửa xanh nửa đen sặc sỡ, cô đang nghĩ cách làm sao để giấu diếm được Cố Tuấn Nghiêu một cách thật cẩn thận, không một kẽ hở, đột nhiên nghe thấy thanh âm trầm thấp của Bạc Tam: “Mộc Cận em nghĩ gì vậy?”
“Nghĩ xem làm thế nào để không cho Cố Tuấn Nghiêu biết được…” Mộc Cận đầu cũng không buồn quay lại, trả lời theo phản xạ có điều kiện, “Nhỡ mà để anh ấy biết được quan hệ của em với anh thì xong rồi xong rồi xong rồi…”
“Hả?” Bạc Tam dừng xe trước vạch kẻ đường chờ đèn đỏ, nghiêng đầu nhìn Mộc Cận, “Em nói cái gì?”
Mộc Cận điên cuồng vò đầu: “Á a a a nếu bị anh ấy biết được quan hệ của chúng ta thì em xong rồi a xong rồi a xong rồi a!
Vừa nói xong, Mộc Cận cảm thấy nhiệt độ trong xe nhoáng một cái tăng vọt.
Ánh mắt tưởng như lạnh lùng kia của Bạc Tam khẳng định chính là nguồn gốc của nhiệt lượng đó… Anh nhìn chằm chằm vào cô, hỏi từng từ từng chữ: “Cái gì gọi là biết rõ quan hệ của chúng ta thì em xong rồi.”
Nước mặt Mộc Cận tuôn như mì sợi, mặt đã nhăn nhó như quả mướp đắng, đắm chìm trong suy nghĩ về hình ảnh bị ăn đòn nên không kiềm chế được, ôm đầu kêu rên: “Xong rồi xong rồi xong rồi, lần này xong hoàn toàn rồi.”
Bạc Tam đưa tay nâng mặt Mộc Cận lên đối diện với anh, ánh mắt tối sầm xoáy vào cô, trong đó rõ ràng nói anh đang rất tức giận: “Ở cùng với anh làm sao em lại xong?”
Mộc Cận cố đẩy tay anh ra, tự xoa xoa cằm lầm bầm: “Sao lại không xong? Tưởng tượng con gái chưa chồng nhà anh tự dưng sống chung với một người đàn ông không rõ ràng, anh mà biết được lại không cho ăn đòn sao?” Nói xong cô trừng mắt lườm anh.
Bạc Tam thu tay về lại tiếp tục khởi động xe, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt: “Vấn đề này tự em nghĩ biện pháp giải quyết, đừng hy vọng anh che giấu giúp em.”
Mộc Cận bực mình lại lườm anh: “Em vốn cũng chẳng định trông cậy vào anh.”
Bạc Tam vươn tay vuốt tóc cô, giọng nói cũng nhẹ nhàng thoải mái, khác hẳn với vẻ u ám ban nãy, tâm trạng rất tốt nói: “Em nghĩ phải l