Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
hở Mộc Cận dồn dập, không nói gì.
Bạc Tam cúi mặt cọ cọ vào tóc cô, tiếng nói âm trầm lại vang lên bên tai, giữa đêm khuya nghe thật mê hoặc: “Mộc Cận, đừng sợ.”
Cô lặng lẽ dịch người ra bên ngoài, động tác cố sức nhẹ nhàng tách xa khỏi anh.
Nhưng cô chỉ hơi cử động một chút, Bạc Tam đã càng dùng sức kéo trở lại vào lòng.
Mộc Cận cảm thấy cổ họng khô khốc, lời nói ra cũng không thể gẫy gọn: “Em…”
Bạc Tam lại đưa tay lên vuốt tóc cô, theo đà vuốt xuống khuôn mặt, bàn tay dạo chơi trên mặt cô, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt: “Đừng sợ.”
Mộc Cận nuốt khan, chớp chớp mắt, lông mày hơi nhíu lại, giơ chân lên đạp thẳng một phát vào chân Bạc Tam.
Bạc Tam vẫn đang mơ mơ màng màng, bất ngờ bị một cú đạp của Mộc Cận, cơn buồn ngủ cũng tan biến hơn một nửa, anh cau mày, hơi lên giọng: “Mộc Cận em làm gì vậy?”
Mộc Cận cắn môi, đẩy Bạc Tam ra, nói với bóng đêm tối đen như mực: “Không làm gì cả.”
Bạc Tam dường như sửng sốt, bắt đầu siết chặt cánh tay Mộc Cận, chống người phía trên cô cúi xuống nhìn, giọng nói như đang kìm nén: “Hối hận rồi?”
Mộc Cận quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng lờ mờ xuyên qua bức rèm, vẽ nên một vòng tròn màu trắng bạc dưới chân tấm rèm cửa dài.
Trong phòng gần như toàn một màu đen, chỉ có thể đại khái nhìn thấy hình dáng của Bạc Tam, hình như còn ngửi thấy được mùi máu tanh nhàn nhạt thoang thoảng trong phòng ngủ.
Đột nhiên Bạc Tam nằm xuống, phì cười, nhìn lên trần nhà nói: “Bây giờ gạo đã nấu thành cơm, em hối hận cũng đã muộn.”
Mộc Cận trề môi, cũng nhìn chăm chăm lên trần nhà, nói như đang tức giận: “Ai nói em hối hận? Ai nói, ai nói chứ?”
Bạc Tam lại cười khẽ, xoay người sang phía cô, một tay vòng qua eo cô, môi đến gần cắn nhẹ vành tai cô, thanh âm quyến rũ như đang hứa hẹn: “Đã nói không hối hận, vậy ngày mai chuyển đến ở cùng anh.”
…
Lại một lần nữa khi đang mơ mơ màng màng ngủ, Mộc Cận nghĩ ngợi xoắn xuýt, rõ ràng định xuất hiện trong hình tượng cô gái chín chắn đồng thời từ nay về sau khống chế Bạc Tam, sao lại bị một câu nói của anh mê hoặc, làm mất hết ý định, cứ thế mà ngây ngốc gật đầu…
Quả nhiên là đạo cao một thước, ma cao một trượng.
Ông chủ đúng là Siêu Nhân Điện Quang đầy quyền lực.
Đồng thời cũng là người ngoài hành tinh vô sỉ a a a a a!
Nói theo tư duy của người bình thường, nếu một kẻ xấu xa muốn đoạn tuyệt để chuyển sang làm người tốt, chắc hẳn phải có một ngòi nổ hoặc là đã đến một điểm giới hạn nào đó.
Ví dụ như lấy ân báo oán trong võ hiệp, ví dụ như dịu dàng che chở trong tiểu thuyết tình cảm, ví dụ như Như Lai làm phép trong truyền thuyết.
Nhưng sự thay đổi của Bạc Tam lại chẳng hề có một tí xíu liên quan gì tới những điều ở trên, dường như chỉ trong một đêm, lãng tử hồi đầu, thoáng cái đã trở thành kim bất hoán (*).
(*) Lãng tử hồi đầu kim bất hoán: người lang bạt hư đốn đến tầm cỡ nào, nếu biết hồi tâm thức tỉnh, ăn năn hối cải thì phẩm chất đạo đức của người đó vẫn trở lại nguyên thể trong sáng, cao thượng
Ngay cả Mộc Cận chậm chạp như vậy mà cũng cảm giác được rất rõ ràng, ở Bạc Tam có một cái gì đó hoàn toàn không giống như trước kia.
Cũng may Mộc Cận đã quen với việc Bạc Tam thỉnh thoảng rất trầm tĩnh, tự lẩm nhẩm hai câu rồi lôi điện thoại ra hí hoáy. Nghịch linh tinh một lúc, cô chợt vỗ đầu, quay sang Bạc Tam nói: “Anh bảo em nên tiếp tục thực tập, hay là quay về trường chuẩn bị thi nghiên cứu sinh cho tốt nhỉ?”
Đôi mày rậm của Bạc Tam khẽ chau lại, tay trái bật xi-nhan, mắt lướt nhanh qua kính chiếu hậu, cũng không nhìn Mộc Cận: “Sao lại quay về? Không phải còn gần hai tháng thực tập nữa à?”
Mộc Cận vò đầu: “Hồi trước nghe nói sinh viên thi nghiên cứu sinh có thể để hết năm thứ tư thực tập nốt, nhưng hình như năm nay chính sách mới sửa lại, sinh viên thi nghiên cứu sinh được giảm bốn tuần thực tập.”
Bạc Tam thấp giọng “À” một tiếng, lông mày vẫn hơi nhíu lại.
Mộc Cận đảo mắt, hơi dịch sát vào anh, giọng điệu thăm dò: “Hay là em quay về chuẩn bị thi nghiên cứu sinh?”
Vừa nói xong, ánh mắt lạnh lùng của Bạc Tam hướng thẳng vào mặt cô.
Mộc Cận suýt nữa vô ý thức sờ lên cổ, ông chủ đúng là ông chủ, uy lực chẳng giảm chút nào.
Mộc Cận lại xoắn xuýt lùi về chỗ ngồi, liếc mắt quan sát Bạc Tam đang tập trung lái xe.
Âu phục màu xám bạc, áo sơ mi tươm tất, đường cong cằm hoàn mỹ, lông mi đen dày, tôn lên làn da rất trắng, nhưng không hề mang vẻ mềm yếu ẻo lả, ngược lại là khí thế bức người.
Quan trọng nhất chính là, bây giờ người này đã bị dán nhãn “Sở hữu riêng của Mộc Cận, người lạ chớ tới gần”.
Nghĩ tới đây Mộc Cận phì cười vui vẻ.
Cô tự nhiên cười không đầu không đuôi, Bạc Tam ngạc nhiên nhìn sang, cũng nở nụ cười nhàn nhạt: “Mộc Cận, sao em lúc nào cũng có thể tự mình vui vẻ như thế nhỉ?”
Mộc Cận cười hì hì: “Đâu có, vừa rồi em nghĩ tới một phép so sánh buồn cười thôi.”
Bạc Tam rất hào hứng, lông mày nhướng lên: “Hả?”
Mộc Cận vui vẻ, xắn tay áo bắt đầu tán gẫu: “Câu chuyệ