Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
h bột mì ra!”
Mộc Cận vừa nghe được giọng nói kia thì toàn thân khẽ giật mình, quay đầu muốn cắp đuôi rút lui, không ngờ chủ nhân của giọng nói kia một giây sau đã ra đến cửa, lên tiếng với vẻ nghi hoặc cùng khó hiểu: “Em tới đây làm gì?”
Mộc Cận lại cos đồng chí câm điếc, mặc kệ tiếng nói phía sau, nhưng chân lại tăng tốc bước nhanh ra khỏi cái ngõ này. Chưa đi được hai bước, tay cô đã bị một cánh tay mạnh mẽ tóm lấy, giọng nói Bạc Tam vô cùng nặng nề: “Em đứng đó cho anh, Mộc Cận!”
Mộc Cận bị bắt tại trận, cúi đầu, chỉ dám vụng trộm hé mắt nhìn xem sắc mặt Bạc Tam.
Trái lại vẻ mặt anh rất bình tĩnh, cũng không buông tay, vẫn nắm chặt cánh tay cô, gắt gao nhìn chằm chằm Mộc Cận.
Rốt cục cô bị anh nhìn chăm chú sởn hết cả gai ốc, mồm miệng nhanh nhẹn thường ngày cũng bị ném đi đâu mất, rụt cổ thì thào: “Ông chủ…”
Bạc Tam hừ lạnh một tiếng, trong mắt tối đen như mực: “Em theo dõi anh.”
Trước kia Mộc Cận cùng với Đào Tử, Đâu Đâu theo dõi trai đẹp cũng không thiếu, nhưng bị đương sự vạch trần thì đây mới là lần đầu. Trên mặt cô lúc đỏ lúc trắng, đầu cúi thấp giống như cô vợ nhỏ phạm lỗi: “Vâng.”
Bà cụ cũng không hiểu có chuyện gì, nói thêm vào: “Tam nhi, cháu quen cô gái này à?”
Bạc Tam gật đầu với bà cụ: “Vâng. Bà Lý, bà bận cứ đi trước đi ạ, khi nào về cháu sẽ giải thích.”
Bà cụ cười nhẹ, nhìn ánh mắt Bạc Tam cũng hiểu ra một chút: “Cô gái này miệng thật là ngọt.”
Bạc Tam lại đưa mắt sang nhìn Mộc Cận, lại hừ lạnh một tiếng: “Cô ấy từ trước tới giờ toàn dỗ ngọt người khác, lừa gạt người mà mắt cũng không chớp cái nào.”
Kẻ sĩ thà chết chứ không thể chịu nhục, Mộc Cận anh dũng ngẩng đầu lên: “Tôi lừa gạt người cái gì hả? Hoa viên này đẹp thật, tôi muốn khen một câu cũng không được hay sao?”
Bạc Tam trừng mắt, Mộc Cận lại ngoan ngoãn cúi đầu…
Bà Lý bật cười, nói với Bạc Tam: “Bà đi về trước, cô gái này nếu không vội về thì mời vào ăn bữa cơm đi.”
Mộc Cận nghe tiếng bước chân của bà Lý đã xa dần, nhưng vị đại thần trước mắt này lại chẳng hề có động tĩnh, nhịn không được lặng lẽ hé mắt nhìn trộm anh.
Áo khoác âu phục đã cởi ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám bạc khiến Bạc Tam trông cực kỳ cao… Dĩ nhiên, trừ cái mặt đen như Bao Công kia ra.
Mộc Cận bắt đầu suy nghĩ viển vông. Nếu như khuôn mặt này có thể thêm một chút thần sắc, một chút yêu chiều thì tuyệt đối là một tiểu công cực kỳ mạnh mẽ… Chiến vô bất thắng, công vô bất khắc[20'>…
Thế nhưng, uyên ương ôm nhau thuở nào… Cô đến cái ương cũng không được xem náo nhiệt…
Còn chưa lấy lại tinh thần, cô đã bị Bạc Tam ôm ngang người bế lên.
Mộc Cận ngồi ngả nghiêng ở ghế sau, vẫn còn hơi mơ mơ màng màng: “Anh đưa tôi đi đâu?”
Bạc Tam không nói, cũng không quay đầu lại.
Mộc Cận hỏi lại: “Anh định đi đâu Bạc Tam?”
Bạc Tam vẫn chẳng nói gì.
“Được rồi, anh không nói đúng không?” Mộc Cận vươn dậy, thò tay chọc vào eo Bạc Tam, vừa chọc vừa nghiến răng nghiến lợi, “Xem anh có nói hay không!”
Đã thù cũ lại thêm thù mới!
Bạc Tam lại như không hề nghe thấy, tiếp tục lái xe đi thẳng, đến lúc dừng đèn đỏ mới chậm rãi hơi ngả đầu ra sau nói một câu: “Mộc Cận, em đụng làm vỡ kính, phải bồi thường anh một khoản tiền rất lớn.”
Mộc Cận vẫn nằm xiêu vẹo trên ghế, không động đậy được chút nào, chỉ có thể dùng ánh mắt “tiểu Lý phi đao” đâm Bạc Tam từng nhát.
Bạc Tam không nghe thấy cô có động tĩnh gì, nhịn không được quay đầu lại nhìn xem.
Vừa nhìn, anh lại quay lên đi tiếp, tay phải để lên tay lái.
Chỉ liếc qua rất nhanh nhưng Bạc Tam đã thấy được sau lưng Mộc Cận, theo quán tính mà nằm nghiêng, đầu còn tựa trên cửa sổ xe, lông mày nhỏ khẽ nhíu lại, trong mắt phảng phất hơi nước, mũi nhăn lại, miệng thì xị xuống, răng cắn môi dưới, tức giận nhìn anh trừng trừng. Trên mặt có lẽ là vì giận dữ nên đỏ bừng rất đáng yêu.
Đúng là trong trắng có hồng, không giống người thường. Chói mắt hơn là ánh mắt đang trợn trừng nhìn anh, có thể nói giống như chỉ chớp mắt cũng tỏa ra hào quang bức người.
Thật sự xinh đẹp khiến người khác run sợ.
Nóng quá, Bạc Tam vừa nghĩ vừa đưa tay cởi cúc áo sơ mi thứ hai.
Bạc Tam đưa Mộc Cận quay lại chỗ ở của anh.
Mộc Cận đứng trước sô-pha, mặt mũi đầy bi thương nhìn căn nhà cô vừa mới đến hai ngày trước, còn chưa kịp quên đi.
Đúng là người và vật không còn, mọi việc đã qua, muốn nói mà không rơi nước mắt. Mộc Cận khoanh tay trước ngực, trề miệng nghĩ.
Không lâu sau, Bạc Tam đã thay xong quần áo từ trên lầu đi xuống, liếc xéo Mộc Cận: “Nói đi.”
Mộc Cận chỉ vào cái tủ âm dưới những bậc thang: “Hai bức ảnh kia là ai?”
Bạc Tam nhíu mày, ánh mắt trầm xuống: “Không phải nói cái này, em đừng có lảng sang chuyện khác. Nói mau.”
Mộc Cận hầm hừ: “Nói cái gì? Anh muốn nghe cái gì? Kinh kịch hay là Tần xoang, Việt kịch hay là dự kịch, điệu Sênh Hà Bắc hay là Sách nhanh Sơn Đông? Đấy là do anh không nói rõ…” (*)
(*) Kinh kịch, Tần xoang (loại kịch lưu hành ở các tỉnh phía tây bắc Trung Quốc