Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
, vừa hát vừa đánh hai miếng gỗ vào nhau), điệu Sênh Hà Bắc, Sách nhanh Sơn Đông: một số loại kịch hát của Trung Quốc
Bạc Tam ngồi xuống ghế sa-lông, đưa mắt dò xét Mộc Cận: “Em không biết là em nên giải thích cái gì sao?”
Mộc Cận rất bình tĩnh, khí thế kháng cự giống như một ngọn lửa nhỏ, ma sát nhẹ một cái đã bùng lên: “Không biết, tôi đã làm gì, có liên quan gì tới anh?”
Nói xong còn nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường: mắc câu rồi nhé, anh mắc câu rồi chứ gì?
Thế nhưng Bạc Tam không để ý lời nói của cô, tính tình tốt một cách khác thường: “Lần thứ nhất, anh thấy em cùng một người đàn ông trong nhà hàng KFC, hắn ta hỏi buổi tối có thể đến nhà em ở hay không; lần thứ hai, anh vẫn thấy em đi với người đàn ông đó, thậm chí còn lên chiếc Honda của hắn ta; lần thứ ba, anh vẫn gặp em cùng hắn ta đến quán cay Tứ Xuyên ăn cơm; lần thứ tư, đêm khuya hắn ta xuất hiện tại nhà trọ của em… Mộc Cận, xuất hiện bốn lần cùng một người đàn ông, sự trùng hợp này cũng khéo quá nhỉ?”
Mộc Cận vẫn đứng trước sô-pha, từ trên cao nhìn xuống Bạc Tam: “Lần đầu tiên gặp tôi đã giải thích rồi, anh ấy là hàng xóm từ bé đã cùng tôi lớn lên.”
Bạc Tam cũng nhìn cô, ánh mắt sâu như nước hồ: “Anh biết, vấn đề là, anh còn biết em đối với tên trúc mã này có suy nghĩ không đứng đắn.”
Mộc Cận mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển: “Từ sau khi tôi ném ly kem kia xuống hồ, tôi đã có thể rất có trách nhiệm mà nói, những suy nghĩ không yên phận trong đầu, từ đó về sau hoàn toàn xóa bỏ…”
Nói chưa dứt lời, Bạc Tam đã vươn tay ra kéo Mộc Cận về phía mình. Mộc Cận không tránh kịp, mất thăng bằng, bị anh kéo chân mềm nhũn, liền ngã vào trong lòng anh.
Trên người Bạc Tam vẫn là hương thơm thoang thoảng quen thuộc, cũng không giống mùi nước hoa, chỉ nhàn nhạt nhưng lại rất dễ chịu.
Mộc Cận hơi chóng mặt, trong lòng lại có chút thầm đắc ý, khóe miệng không khỏi có nét cười.
Cô nhếch môi hơi ngẩng đầu lên, quan sát mặt Bạc Tam, không ngờ đúng lúc gặp phải ánh mắt tối tăm của anh.
Mộc Cận cứ thế nhìn Bạc Tam đang chăm chú nhìn cô, một tay vén lọn tóc cô vương trên trán, ánh mắt giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, giống như đang tinh tế mà nóng bỏng đánh giá.
Nhìn ánh mắt hừng hực lửa của anh, Mộc Cận hơi hoảng sợ, vô ý thức đập vào vai Bạc Tam, thoáng đẩy anh ra.
Vốn đang sít sao siết chặt, sau cú đẩy đó của cô, anh cũng tự nhiên buông lỏng tay.
Nhưng mà như thế này… Hai tay Mộc Cận chống xuống ghế sô-pha, mắt lườm xéo, hai hàng lông mi cong nhẹ, ánh mắt long lanh, khẽ bật cười, khóe miệng cong cong hiện lên hai lúm đồng tiền nho nhỏ, đang định mở miệng cười giễu Bạc Tam một chút…
Nhưng nụ cười chưa kịp thu lại, ánh mắt Bạc Tam đã tối sầm, tiếp đó làn môi ấm áp của anh đã phủ lên môi cô.
Mộc Cận chỉ thấy trong đầu nổ ầm một tiếng.
Máy bay gặp phải tàu sân bay, nói chung chính là tình trạng lúc này.
Lính mới Mộc Cận gặp phải cao thủ Bạc Tam, hoàn toàn không có lực phản kích, vốn tiểu vụ trụ thỉnh thoảng cũng bùng nổ, nhưng chưa có cơ hội khởi động thì đã bị một chậu nước lớn giội cho tắt lửa. Ngược lại, dưới sự khiêu khích tận lực mà cao siêu của Bạc Tam, cô cảm giác giống như một quả khí cầu bị thổi lên, từ một cái túi nhăn nheo teo tóp, dần dần phình to, từ trong ra ngoài đều nở rộng, từ từ bồng bềnh bay bổng trên không trung, cưỡi mây đạp gió, như lọt vào trong sương mù không biết rồi sẽ đi đến đâu.
Hình như xung quanh không có bất kỳ đồ vật nào, cũng không có cái gì làm điểm tựa, Mộc Cận cảm giác như chỉ cần khẽ động một chút thì sẽ từ trên chín tầng mây rơi xuống mặt đất tan xương nát thịt. Vì vậy, cô chỉ đành run rẩy lên xuống bay theo gió, lúc này đột nhiên có người đưa cho cô một đầu dây thừng, cô liền vội vàng vươn tay nắm chặt lấy, lo sợ sẽ rầm một phát bị ngã xuống.
Nhưng cuối cùng, trái lại Mộc Cận không bị rơi xuống, sợi dây thừng kia lại bất ngờ được nới lỏng, vì vậy khí cầu vốn đang phình to bay phần phật thì không khí bỗng bị xì ra, nhằm thẳng dưới mặt đất mà lao xuống. Trong nháy mắt rơi xuống từ trên không trung, Mộc Cận như mất hết tri giác, một cú đạp vào một đống bông mềm…
(Tác giả: che mặt, lăn lộn, mẹ Lục là người không có khả năng H, mọi người có thể đọc hiểu tôi đang viết cái gì không… =囧=)
***
Mộc Cận ngủ mê mệt, đến khi tỉnh lại phát hiện trời đã tối, giường vẫn rất êm ái.
Vừa vặn bên cạnh… Tại sao lại có… Tương đối lớn… Một vật giống hình người…
Mộc Cận chưa kịp thét lên, cái vật hình người kia đã ôm lấy cô, một cánh tay khác đang bị cô dùng làm gối đầu cũng thuận thế vòng lên ôm chặt cô trong lòng, giọng nói âm trầm truyền tới: “Mộc Cận.”
Đến lúc này Mộc Cận mới kịp nhận thức được chuyện gì đã xảy ra, cơn buồn ngủ thoáng chốc đã biến mất không còn tung tích, trong đầu có một tia sét đánh tới vô cùng chuẩn xác.
Tay cô theo phản xạ có điều kiện vội che trước ngực, lập tức toàn thân cứng đờ.
Bạc Tam ở bên cạnh cũng buông lỏng tay ôm cô, tay rất tự nhiên đặt lên vai cô, khẽ thả lỏng, giọng nói còn hơi lờ mờ buồn ngủ: “Làm sao vậy?”
Hơi t