Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.
ấm cất lên thản nhiên: “Mẹ cũng quan tâm con à?”
Vệ Cần khó hiểu nhìn con trai mình, bà không thể giải thích được, bà là người vửa ích kỷ vừa ác độc, chính bà cũng biết rõ. Nhưng đối với con mình, mặc dù bà lợi dụng nó, nhưng vẫn thương nó. Không có người mẹ nào không thương con mình.
Nhưng tình yêu của bà, ngay cả chính bà cũng cảm thấy chột dạ.
Họng súng bà run rẩy qua lại giữa Hạ Miên và Phó Trạm, Bạc Tự Thừa kinh hãi nhìn bà, ánh mắt sắc bén bình tĩnh nhìn hai tay bà đang run lên: “Bây giờ bà quay đầu vẫn còn kịp, đừng nên liên lụy đến mấy sinh mạng vô tội nữa mới cam lòng.”
Vệ Cần nuốt nước miếng một cái, ánh mắt sáng lên vài phần: “Ông, ông bằng lòng tha thứ cho tôi ư?”
Bạc Tự Thừa yên lặng mím chặt môi, ánh mắt dừng lại trên người Hạ Miên.
Nhưng Hạ Miên lại chẳng hề nhìn lại ông, người cha thế này chỉ khiến cho mẹ cô thêm đau lòng.
Trong câu chuyện xưa này, Diệp Tuần đã là người thoát khỏi từ lâu, nếu bà còn sống nói ra cũng là cả đời đau khổ, đàn ông bên cạnh bà người sau càng đê hèn ghê tởm hơn người trước.
Vệ Cần giằng co hồi lâu, rốt cuộc bị sự yên lặng của Bạc Tự Thừa kích động, bà nhanh chóng giữ cò súng, họng súng đầu tiên hướng về Phó Trạm.
Phó Trạm không có thất kinh, chỉ là trong đáy mắt mang theo tro tàn nhìn chăm chăm vào người đàn bà này.
Thật ra thì từ lâu ông cũng cảm thấy bọn họ là xứng đôi nhất, Vệ Cần tính toán khôn khéo, xinh đẹp đa tình, cũng bởi vì thế ông mới đau khổ rất nhiều năm.Bị bà hãm hại ngồi tù oan mười năm, lại bị bà cầm súng nhắm ngay trái tim, hóa ra trái tim đã sớm chết lặng.
“Miệng ông đều nói yêu tôi và Cận Yến, nhưng làm mỗi một chuyện đều ép tôi vào đường chết.” Vệ Cần chẳng biết xấu hổ chỉ trích, ngón tay run lên càng dữ dội hơn.
Bạc Tự Thừa muốn bước lên cướp lấy súng trong tay bà: “Bà điên rồi sao? Nổ súng rồi thật sự sẽ không quay về được nữa.”
Vệ Cần hoảng sợ vì hành động đột ngột xông đến của Bạc Tự Thừa, ngón tay vô thức bóp cò, bà cũng không biết là mình bóp vào cái gì, chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang, chấn động thật lâu trong kho hàng trống trải.
Cùng lúc đó đôi mắt bà cũng hốt hoảng, đợi khi bà đầu óc trống rỗng nhìn sang thì chỉ thấy trên bộ vest màu đen của Bạc Cận Yến có một mảng thẫm màu ươn ướt.
Những chất lỏng kia được bộ vest vải màu đen của anh che lại không nhìn rõ, nhưng vẻ mặt anh trắng bệch và phản ứng kinh sợ của mấy người khác cũng khiến bà hiểu được đã xảy ra chuyện gì.
Tay Vệ Cần cầm súng lung lay sắp đổ, tiếng gào khàn khàn trong cổ họng vang lên: “Con, sao lại ngu như vậy? Ông ta không đáng đâu.”
Bạc Cận Yến che ngực, giọng nói yếu ớt: “Đây là con thiếu các người, sau này…”
“Hai bên không nợ gì nhau.”
Giờ phút này gương mặt anh tuấn của anh thoạt nhìn có phần mệt mỏi, ánh mắt ảm đạm nhìn Vệ Cần quá kinh sợ và Phó Trạm: “Máu của các người, trả lại cho các người.”
Anh đã sớm chán ghét dòng máu của hai người này chảy trong người mình, cũng bởi vì như vậy nên anh đều phải chịu đựng những lời ngụy biện ác độc của bọn họ.
Như bây giờ, nhìn thứ chất lỏng sềnh sệch kia chảy ra, ngược lại anh lại cảm thấy thoải mái dễ chịu rất nhiều.
Ngón tay của Hạ Miên siết lại gắt gao nơi thịt non của lòng bàn tay, nhìn máu đỏ rò rỉ ra từ vết thương của Bạc Cận Yến. Đầu óc cô vô cùng hỗn loạn, hình ảnh mẹ cô ngã ở vũng máu lại hiện lên lần nữa, từ từ tròng trành hợp lại với gương mặt tái nhợt của Bạc Cận Yến.
Vẻ mặt cô tái mét dại ra nhìn anh, lại không nói ra một lời, cũng không hiện lên bất kỳ vẻ mặt nào.
Bạc Cận Yến chỉ nhìn cô trầm lắng, thậm chí trên khóe môi mang theo nụ cười tuyệt vọng.
***
Bạc Tự Thừa cho rằng Vệ Cần đã tỉnh ngộ, cho dù giờ phút này biết Bạc Cận Yến không phải con mình, nhìn gương mặt rất giống của Phó Trạm và Cận Yến, ông vẫn có tình cảm sâu sắc với đứa con này.
Nhiều năm trôi qua đã sớm chiều thấy nhau, làm sao ông có thể hoàn toàn không có tâm trạng gì nhìn anh chết đi.
“Vệ Cần bà đúng là điền rồi!” Bạc Tự Thừa gầm lên, lấy điện thoại di động trong túi ra chuẩn bị gọi 120.
Ông mới vừa cúi đầu thì bên tai lại vang lên một tiếng súng, điện thoại trong tay của Bạc Tự Thừa bị chấn động đến rơi trên mặt đất. Màng nhĩ ông đau lên, ngẩng đầu nhìn cục diện càng thêm tanh máu.
Lần này hiển nhiên Vệ Cần muốn giết chết Hạ Miên.
Nhưng Hạ Miên không có bị thương, Bạc Cận Yến đã chắn trước cô lần nữa.
Trên mặt Hạ Miên dính vài tia máu đỏ, cô giật mình sững sờ nhìn người đàn ông ngã xuống trước mình. Cô cũng không kịp phản ứng với tất cả những việc đã xảy ra.
Có lẽ Bạc Cận Yến đã sớm chuẩn bị xong việc chắn súng cho cô.
Lông mi dày đặc của anh khép lại thật chặt, sắc mặt tái nhợt càng tôn lên mảnh màu đỏ tươi chói mặt đáng sợ trên bộ ngực. Hạ Miên thở hổn hển dồn dập, trên gương mặt vẫn còn cảm giác nóng rát.
Đó là vệt máu nóng hổi của anh.
Tất cả âm thanh bên tai đều dừng lại, không ai lên tiếng, không ai nói chuyện.
Càng không có người xông lên xem xét thương tích của anh, tất cả mọi người sợ choáng váng, chất lỏng màu đỏ kia trên ngự