Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1276 lượt.
trưởng nhà họ Diệp. Thằng nhóc Diệp Trì này theo trào lưu cái gì mà hôn hôn ấy nhỉ Đình Đình?”
- Kết hôn chớp nhoáng ạ!
- Đúng rồi, là kết hôn chớp nhoáng. Tôi thấy cuộc hôn nhân này cứ phải làm thật to cho náo nhiệt! Uyển Đình không ít lần kêu ca với tôi. Thôi vậy, chúng ta bây giờ cũng già rồi, không theo kịp tư tưởng của đám trẻ, đành phải mặc kệ chúng vậy!
Thời Tiêu nhoẻn miệng cười xã giao: “ Chào chú Hứa, cô Lý ạ!”
Nhìn thấy vẻ mặt chẳng chút tự nhiên của mẹ Hứa Minh Chương, Thời Tiêu cảm thấy đúng là một sự châm biếm. Thế giới này quả thật rộng lớn, những điều kì lạ không đâu không có, cuối cùng bản thân cô cũng được ngẩng cao đầu, đứng trước mặt người phụ nữ khó tính và kiêu ngạo này.
Cho đến khi chào tạm biệt ông bà Hồ, ngồi lên xe rồi mà Lý Lệ Hoa vẫn cứ nghi hoặc, cái con nhóc Thời Tiêu này thật chẳng ngờ lại có bản lĩnh như vậy, lại có thể bước chân vào một gia đình như thế. Nhà họ Diệp sao có thể chấp nhận một đứa con dâu có xuất thân bình thường như vậy?
Đột nhiên bà nghe thấy chồng nói: “Minh Chương gần đây xin nghỉ ở cơ quan, cũng không thấy về nhà, nó đang làm cái gì thế?”
Lí Lệ Hoa định thần lại, nói đỡ cho con trai theo thói quen: “ Khó khăn lắm Minh Chương mới chịu về nước, anh đừng so đo nhiều như thế! Xin nghỉ thì sao, vốn dĩ đang trong thời gian quá độ mà, anh còn yêu cầu nó cứ như yêu cầu một cảnh sát thực thụ ấy!”
- Hừ, con hư tại mẹ! Em nhìn Lục Nghiêm đi, làm ăn nghiêm túc, giờ trong danh sách thăng chức ở viện kiểm sát có bao giờ thiếu mặt nó đâu? Cùng lớn lên với nhau, thế mà Minh Chương rớt lại hẳn phía sau rồi đấy!
Lí Lệ Hoa cười nói: “Em lại thấy chuyện công việc thì đơn giản thôi, đầu tiên là phải giải quyếtá nhân đã. Em thấy con bé Đình Đình kia cũng tốt lắm, để hôm nào chúng ta sắp xếp cho nó gặp mặt Minh Chương. Minh Chương cũng đến lúc nên có bạn gái rồi!”
Sở dĩ ngay cả chuyện vặt vãnh là đến dự buổi lễ khai trương nhà hàng đồ nướng của con gái nhà họ Hồ lần này Lý Lệ Hoa cũng lôi chồng đi cùng là bởi vì bà muốn tạo quan hệ, sau này mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.
Ông Hứa trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “ Ừ, em cứ liệu mà làm! Môn đăng hộ đối là tốt! Nhưng sao anh cứ cảm thấy con dâu nhà họ Diệp nhìn rất quen mặt nhỉ?”
Lí Lệ Hoa hừ giọng: “ Lại còn không à, anh không nhớ Minh Chương vì sao mà ra nước ngoài ư? Quên rồi sao?”
Ông Hứa ngẩn người: “ Em nói con bé ấy chính là bạn gái hồi đại học của Minh Chương ư?”
Ông bà Hứa và ông bà Hồ không ở lại lâu mà về luôn, trong nhà hàng đồ nướng chỉ còn mấy thanh niên bọn họ ngồi ăn uống.
Thời Tiêu vừa dùng nĩa xiên những miếng thịt nướng mà Diệp Trì đã cắt thành từng miếng nhỏ vừa lắng tai nghe Hồ Quân nói: “ Đình Đình, xem ra thằng nhóc nhà họ Hứa sắp thành em rể anh thật rồi!”
Thời Tiêu tuột tay, keng một tiếng, cái nĩa trên tay cô rơi xuống đất. Diệp Trì ngoảnh đầu nhìn sang, nhìn cô bằng ánh mắt trách yêu: “ Lớn bằng này rồi còn đánh rơi nĩa!”
Nói rồi anh vẫy tay gọi bồi bàn mang một bộ dụng cụ ăn khác đến, xiên một miếng thịt bò, bón đến tận miệng Thời Tiêu. Những người khác đều nhìn họ chằm chằm. Thời Tiêu ngượng đỏ mặt, vội đưa tay đón lấy: “ Để em tự làm!”
Diệp Trì mỉm cười, chớp chớp mắt, không ép buộc Thời Tiêu nữa mà đưa tay ra vòng qua vai cô, kéo cô ngồi lại gần mình, nhướng mày tiếp tục đề tài ban nãy: “ Đình Đình, anh nghe anh trai em nói thằng nhóc họ Hứa ấy cũng không tồi, không hổ danh là tuổi trẻ tài cao, cũng được đấy! Em đừng kén quá kẻo ế đấy!”
Thời Tiêu cứng đờ người.
Hồ Đình Đình cười tinh quái rồi liếc sang Thời Tiêu: “ Anh chơi bời bao nhiêu nă cuối cùng vẫn lấy được một người vợ như chị Thời Tiêu, sao em phải sợ không lấy được chồng chứ?”
Diệp Trì liếc sang Thời Tiêu: “ Thôi được rồi Đình Đình, anh không nói em nữa là được chứ gì, chuyện trước đây không nhắc đến nữa. Anh bây giờ chính xác là một người đàn ông tốt, đúng không hả vợ yêu?”
Thời Tiêu đặt cái nĩa trên tay xuống, đứng dậy nói: “ Ừ! Em vào nhà vệ sinh một lát!”
Nhìn theo cái bóng biến mất nhanh chóng của Thời Tiêu, Diệp Trì khẽ nheo mắt, hôm nay có vẻ gì đó rất khác thường.
Tả Hồng ném cái càng cua trong tay lên bàn, thốt lên vẻ hài lòng: “ Cho dù món cua nướng ở nhà hàng Đình Đình không ngon thế này thì tôi cũng phải giới thiệu cho bạn bè thường xuyên đến thưởng thức! Cẩm Thành, hôm nay sao Cẩm Phong không đến?”
Phong Cẩm Thành khẽ liếc sang Diệp Trì: “ Dạo này con bé đang làm đại diện cho một nhãn hàng thời trang quốc tế, hai hôm nay đi thăm dò thị trường, ngày mai mới về, bảo tôi nói với Đình Đình một tiếng, hai hôm nữa con bé sẽ mời bạn bè đến ủng hộ! Diệp Trì, nghe nói cậu đã chuyển Thời Tiêu nhà cậu lên làm ở ủy ban thành phố rồi hả?”
Diệp Trì định thần lại, gật đầu đáp: “ Ừ, làm ở cái bộ phận nhỏ ấy thì làm làm gì, tôi bảo Diệp Sinh chuyển đấy. Dù gì làm ở đấy tôi cũng dễ quản lí. Các cậu chớ có xem thường cô ấy, cực kì bướng bỉnh đấy. Vì chuyện tôi chuyển công việc của cô ấy mà dỗi tôi mất mấy ngày. Cũng