XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.

ững người cha, người mẹ tốt. Con gái vừa đưa ra ý muốn là lập tức tán thành và ủng hộ, lại còn kêu mấy anh em Hồ Quân bỏ tiền, bỏ sức ra giúp em gái. Lần này, ngay cả mấy anh em chí cốt của Hồ Quân là bọn Diệp Trì cũng bị lôi vào cuộc, bắt buộc phải đến ủng hộ cho Đình Đình vào ngày khai trương.
Thời Tiêu tự bắt taxi đến, tìm cả buổi trời mới thấy bởi nhà hàng này chẳng mấy bắt mắt. Nhìn từ bên ngoài vào, trông như kiểu kết hợp phong cách giữa nhà hàng Nhật Bản với nhà hàng Tây, mặc dù nhìn có vẻ không phải loại sang trọng nhưng bên ngoài đỗ toàn những chiếc xe hơi cao cấp, nhìn qua là biết nơi đây không phải là nhà hàng dành cho tầng lớp làm công ăn lương bình thường.
Thời Tiêu vừa định vào thì thấy có một chiếc xe hơi màu đen từ bên kia đường rẽ sang, vừa hay đỗ lại cô. Cửa xe mở ra, Thời Tiêu vừa nhìn thấy người trên xe bước xuống, toàn thân cô đã cứng đờ.
Người kia vừa nhìn thấy Thời Tiêu cũng đờ người, ánh mắt Thời Tiêu dừng lại ở người đàn ông đứng bên cạnh bà ta, người đàn ông khoảng trên dưới năm mươi tuổi, vóc dáng cao lớn, rất có uy, đôi mắt sắc lạnh na ná như Hứa Minh Chương, trông rất có tướng lảm quan, vô cùng xứng đôi với người phụ nữ sang trọng đi bên cạnh.
Thời Tiêu ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy Diệp Trì đẩy cửa bước ra. Diệp Trì cũng nhìn thấy cô, liền bỏ điện thoại xuống, chạy đến bên cạnh cô. Một ngày lạnh như thế này mà anh chỉ mặc có một chiếc sơ mi đen, chiếc quần Tây thẳng thớm. Diệp Trì rất chú ý đến hình tượng của mình, cho dù là đi đâu, lúc nào, anh cũng ăn mặc rất có phong cách, rất lịch sự, chỉ cần nhìn cách phối hợp trang phục cho cô là đã đủ biết rồi.
Diệp Trì đưa tay ra kéo Thời Tiêu vào lòng: “ Cô nhóc ngốc nghếch này, đến rồi sao không vào, đứng ngoài này làm gì. Mọi người đến đủ cả rồi, chỉ còn chờ mỗi mình em thôi!”
Thời Tiêu chợt ngần ngừ. Nhưng Diệp Trì đâu có để cô ngần ngừ, anh vội kéo cô vào trong. Trong phòng ăn sáng trưng, chỗ nào cũng sạch sẽ. Thời Tiêu chú ý đến dòng chữ “đồ nướng” trên tấm biển treo bên ngoài nhưng vào trong mà vẫn chẳng ngửi thấy mùi khói than, chỉ có một mùi thịt nướng thơm nức xộc vào mũi.
Nhà hàng được thiết kế kết cấu mở, giữa các ghế sô pha ngồi được ngăn cách bởi kính, có cảm giác như phong cách ở các nhà hàng Nhật. Dưới ánh đèn sáng lóa, Thời Tiêu có thể cảm nhận được ánh mắt sắc như dao đó đang dò xét mình. Không cần nhìn cô cũng biết ánh mắt ấy chắc chắn là mẹ của Hứa Minh Chương. Chắc bà ta nghĩ cô là loại đàn bà đê tiện, thấp hèn, sao có thể xuất hiện ở một nơi như thế này?
Hồ Quân đến cùng với một cô gái rất xinh đẹp, ánh mắt ngạo nghễ nhìn quanh: “ Anh đã bảo là không cần tìm Diệp Trì, chắc chắn là đi đón vợ rồi. Không sai chứ hả? Nào lại đây, Đình Đình, để anh giới thiệu cho em, đây chính là Thời Tiêu, phu nhân của Diệp thiếu gia. Chị dâu, đây là em gái tôi, Đình Đình, hai người bằng tuổi nhau đấy, chỉ có điều Đình Đình nhà tôi không giỏi bằng chị dâu, không thi vào được đại học A, chỉ học ở đại học C mấy năm…
- Ặc…
Hồ Đình Đình một tay quàng qua tay anh, tò mò nhìn Thời Tiêu rồi nhoẻn miệng cười,đưa tay ra: “ Rất vui vì được quen với chị, em là Hồ Đình Đình!”
Thời Tiêu cũng đưa tay ra bắt tay xã giao. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Thời Tiêu đã rất thích cô gái này, mặc dù xuất thân trong một gia đình có điều kiện nhưng cô gái này không hề làm bộ làm tịch, không kiêu ngạo, khiến người ta cảm thấy dễ chịu, đúng là hiếm có.
Nhà hàng đồ nướng mặc dù trông rất sang trọng nhưng không có phòng riêng, do đó Thời Tiêu và bố mẹ Hứa Minh Chương khó tránh khỏi đụng mặt, thêm nữa lại có bố mẹ Hồ Quân ở đó, xét về tình về lý thì vẫn phải chào hỏi cho phải phép.
Không đợi cô qua đó, người ta đã tự qua đây trước rồi. Thời Tiêu mới gặp bố mẹ Hồ Quân lần đầu, họ rất thân thiện, đặc biệt là mẹ Hồ Quân. Bà chủ động tiến đến gần bắt tay Thời Tiêu, thân thiết như đã quen biết từ lâu:
- Bác đã nghe Uyển Đình nói nhiều, nhưng chưa được gặp mặt cháu!
Nói rồi bà mỉm cười lườm Diệp Trì: “ Lấy được vợ đẹp thế này mà cứ giấu mãi!”
Thời Tiêu tỏ vẻ ái ngại, Diệp Trì cười xòa: “Dì ơi, vợ cháu mặt mỏng lắm, dì đừng khen như thế, không vợ cháu lại đỏ hết cả mặt! Nếu dì muốn khen thì cứ khen cháu đi này, mặt cháu dày, cứ khen thoải mái!”
Mẹ Hồ Quân bật cười. Bố Hồ Quân ngồi bên đưa tay ra vỗ vai Diệp Trì: “ Thằng ranh, bao nhiêu tuổi rồi mà còn nhí nhố như thế!”
- Đây là…
Giọng nói lảnh lót của Lý Lệ Hoa vang lên. Thời Tiêu ngẩng đầu nhìn bà ta, trong ánh mắt Lý Lệ Hoa ánh lên vẻ kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi.
Thời Tiêu đột nhiên cảm giác rất đã, cứ nhìn cái bộ dạng khép nép của bà ta là Thời Tiêu biết ngay bà ta đang có ý định lấy lòng bố mẹ Hồ Quân, có lẽ còn có cả Diệp Trì nữa. Mặc dù không rõ lắm về thân thế của ọn họ, nhưng rõ ràng gia thế nhà họ Diệp là “hiển hách” nhất trong số những người ngồi đây.
Bà Hồ giờ mới nhớ ra, quên mất hai vợ chồng cục phó cục công an ở bên cạnh, vội vàng cười đáp: “ Chán tôi chưa, tôi quên không giới thiệu. Tiêu Tiêu, đây là chú Hứa, dì Lý! Lệ Hoa, đây là con dâu