Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.
Lúc Phong Cẩm Phong đến, là bà giúp việc ra mở cửa. Diệp Trì ra nước ngoài, ban đầu bảo Thời Triều sẽ về nhà mẹ anh ở, do đó liền cho bà giúp việc làm theo giờ nghỉ một tuần. Bà giúp việc về nhà một chuyến, lúc quay lại đã thấy căn nhà thành ra thế này rồi. Bà giúp việc đã làm cho Diệp Trì được hơn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này. Về cơ bản, kể từ khi Diệp Trì chuyển đến, bà cũng đến đây làm việc. Trước khi Diệp Trì lấy vợ, mặc dù anh rất lăng nhăng, nhưng Diệp Trì chưa bao giờ tùy tiện dẫn phụ nữ về cái nhà này, Thời Tiêu là người duy nhất cho đến thời điểm hiện tại.
Bà giúp việc rất thích Thời Tiêu, một cô gái thuần khiết, đáng yêu, chẳng chút kiêu ngạo, mặc dù không biết làm việc nhà nhưng có tinh thần học hỏi, học từng chút một. Nói như lời người già thì Thời Tiêu là một người phụ nữ để chung sống.
Diệp Trì cũng thay đổi hẳn, trở thành một ông chồng mẫu mực, yêu thương vợ, bà giúp việc cứ âm thầm ngưỡng mộ cuộc sống hạnh phúc của hai vợ chồng, thường kể cho mấy bà ở quê nghe, hai vợ chồng này yêu thương, quan tâm nhau lắm. Đương nhiên giữa vợ chồng hai người cũng có những xung đột nho nhỏ, nhưng vài hôm lại đâu vào đấy, vẫn ôm ấp, dỗ dành, hôn hít… Nhiều lúc nhìn thấy cảnh đó bà cũng thấy ngại. Bà chưa từng thấy cặp vợ chồng nào cưới nhau lâu thế rồi mà vẫn tình cảm như vậy.
Cứ tưởng Thời Tiêu sắp sinh đến nơi, thế mà chẳng hiểu sao đột nhiên thay đổi một trăm tám độ. Vừa về đến nơi đã thấy Thời Tiêu đi mất rồi, còn mang theo đứa bé trong bụng đi mất.
Bà giúp việc vô cùng băn khoăn, đang sống hạnh phúc thế sao tự nhiên lại bỏ trốn? Có một người chồng tốt như Diệp Trì mà còn đi đâu?
Rõ ràng Phong Cẩm Phong như bị ma nhập, nhất thời đắc ý mà quên mất tính cách thật sự của Diệp Trì. Giọng nói lạnh lùng của Diệp Trì không khiến cho Phong Cẩm Phong chùn bước, trái lại, cô ta còn xán đến.
Rõ ràng Phong Cẩm Phong đã có ý định từ trước khi đến, cô ta định giậu đổ bìm leo, vội vàng đến ôm chặt lấy Diệp Trì. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu trắng sữa, chất liệu tơ lụa, trơn và mềm mại, eo thắt một chiếc thắt lưng, đẹp và vô cùng quyến rũ
Đáng tiếc là cô ta vừa sáp vào Diệp Trì đã bị anh đẩy ngay ra tức khắc. Phong Cẩm Phong loạng choạng giật lùi ra sau mấy bước, vẻ điên cuồng hiện lên qua ánh mắt. Cô ta tháo sợi thắt lưng ở eo ra, chiếc váy liền thân tuột xuống, bên trong là bộ đồ lót ôm sát màu tím trông rất sexy.
Qua lớp áo lót mỏng có thể thấp thoáng nhìn thấy đầu nhũ hoa nổi lên vô cùng gợi cảm, đôi gò bông đảo trắng ngần căng tròn, tạo ra rãnh ngực sâu hun hút đầy quyến rũ, vòng eo săn chắc tạo ra đường cong hoàn hảo. Bên dưới là chiếc quần lót hình chữ T chỉ che hờ, tạo cơ hội cho đầu óc tưởng tượng ra những “phong cảnh mê hồn” bên trong.
Diệp Trì lạnh lùng nhìn Phong Cẩm Phong rồi đột nhiên nhướng mày:
- Quả nhiên vẫn là Cẩm Phong của ngày xưa, chẳng có chút tiến bộ nào cả. Sao? Muốn dùng thân hình này để mê hoặc tôi ư? Cô đổ bao công sức đuổi vợ tôi đi chỉ là vì chuyện này thôi sao? Cởi sạch trước mặt tôi để tôi chơi một lần, nếu như đây là nguyện vọng của cô, cần gì phải chờ đến bây giờ? Tám năm trước tôi có thể tác thành ý nguyện của cô mà!
Nói rồi Diệp Trì liếc Phong Cẩm Phong từ đầu đến chân, ánh mắt đầy khinh bỉ:
- Đáng tiếc, giờ tôi không thể thỏa mãn yêu cầu của cô. Chuyện này chẳng thể trách tôi được, vì tôi lực bất tòng tâm, cô đã cởi sạch rồi mà tôi không có hứng, xin lỗi nhé!
Nghe những lời mỉa mai đầy ác ý ấy, mặc dù cô đã có sự chuẩn bị trước khi đến nhưng vẫn không chịu nổi. Nhưng dù sao cũng đã đến thế này rồi, không thể dễ dàng từ bỏ chỉ vì mấy câu nói của anh được.
Cô liền sải bước đến gần Diệp Trì, ôm chặt lấy Diệp Trì lần nữa, làn da trên hai cơ thể áp chặt vào nhau, chẳng có chút khoảng cách. Cô ôm chặt cố Diệp Trì, cố nhón chân với tới môi anh. Nhưng vừa ghé sát lại, nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của anh, cô đột nhiên nản lòng. Diệp Trì chẳng có nửa lời, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng, khi áp sát cơ thể với phụ nữ, bộ phận nào của đàn ông có phản ứng rõ rệt nhất, nhưng chỗ đó chẳng hề có chút phản ứng nào cả.
Phong Cẩm Phong đột nhiên cảm thấy trước mặt Diệp Trì, mình thậm chí chẳng bằng một con gái điếm thấp kém. Tất cả những n lực của cô chẳng qua chỉ là một chuyện nực cười, người đàn ông vô tâm vô tình này, à không, nên nói rằng anh ta có tim, có tình, nhưng trái tim, tình cảm của anh ta đều dành hết cho con khốn không biết điều đó rồi, chẳng còn chút nào dàng cho cô. Tám năm trước là vậy, tám năm sau cũng như vậy.
Sức lực toàn thân của cô như bị mất sạch, cô gần như không đứng vững.
- Cút, nghe thấy chưa hả? Tôi bảo cút, cút ra khỏi nhà tôi, cút ra khỏi tầm nhìn của tôi! Cô nên cảm thấy may mắn vì tôi không bao giờ đánh cô và thấy may mắn vì cô là em họ của Cẩm Thành. Nhưng kể từ bây giờ, cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! Nếu không, cô biết Diệp Trì này có thể làm ra những chuyện gì rồi đấy!
Diệp Trì gằn từng tiếng, vô cùng rõ ràng, giọng điệu đầy d