Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.
e dọa, khiến Phong Cẩm Phong không khỏi run rẩy, vội vàng vơ lấy quần áo lên người, rồi lảo đảo chạy ra ngoài.
Diệp Trì ngoảnh đầu lại nhìn bức ảnh trên tường, lẩm bẩm đầy tội nghiệp:
- Vợ ơi, anh rất ngoan phải không, thế em về với anh có được không?
Phong Cẩm Phong vừa xuống đến đại sảnh tòa nhà đã nhìn thấy Phong Cẩm Thành đang đứng dựa lưng vào cửa xe. Nhìn thấy cô đi ra, Phong Cẩm Thành liền buồn bã nói:
- Anh đi theo em đến đây. Anh tưởng rằng mặc dù em làm bừa nhưng ít nhất cũng có chút thông minh, biết chuyện gì nên làm và không nên làm. Em có biết vì sao Diệp Trì nhẫn nhịn với em không? Em nghĩ là vì em sao? Em có biết cái gì hả? Tám năm trước em tự sát, cậu ta đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn, em còn kỳ vọng cái gì? Tám năm trước vẫn chưa có Thời Tiêu, tám năm sau, em trở nên ghê gớm hơn nhiều, những chuyện em làm ra nếu Hồ Quân không nói chắc anh không dám tin là do em làm. Em tưởng rằng Diệp Trì là gã đàn ông ngu muội hay sao? Em tưởng rằng để cho Diệp Trì nhìn thấy Thời Tiêu với một người đàn ông khác thì sao? Thời Tiêu bỏ đi rồi thì cậu ta sẽ ly hôn với cô ấy ư? Cả đời này đều không, em biết tại sao không?
Phong Cẩm Phong ngẩng đầu, Phong Cẩm Thành cười mỉa mai:
- Bởi vì cậu ta yêu Thời Tiêu, yêu thật, yêu hết mình, yêu bất chấp tất cả. Yêu đến mức không có Thời Tiêu cậu ta không thể sống nổi, vì vậy tất cả những gì em làm khiến em trở nên ngu xuẩn hơn mà thôi. Phong à, em là em gái anh, quan hệ huyết thống này cả đời không cắt đứt được, nhưng anh thấy nhục nhã vì có một người em như em!
Thất bại ê chề! Nhìn theo xe của Phong Cẩm Thành đi xa dần, cô đột nhiên thấy mình thất bại thảm hại. Cô luôn tự cho rằng mình cao quý, mình tự tôn, thế mà lại bị hai người đàn ông khinh thường. Cô hậm hực giậm chân xuống đất, trước là người đàn ông cô yêu thầm bao nhiêu năm trời, sau lại là chính anh của mình. Thế mà cô cứ nghĩ mình cao quý hơn con nhóc Thời Tiêu đó, còn tỏ ra kiêu ngạo, còn trong mắt Diệp Trì, chỉ e cô còn chẳng bằng một cọng tóc của Thời Tiêu.
Cẩm Thành nói đúng, không đạt được tình yêu, ghen tuông như cuồng nộ, khiến cho cô quên mất tính cách ” có thù phải báo” của Diệp Trì, tình cảm khiến cho cô quên mất sự tàn nhẫn bất chấp tất cả của Diệp Trì. Chút tình cảm đó có đáng gì, cho dù cô yêu đến mức trở nên hèn hạ, anh cũng chẳng thèm nhìn cô lấy nửa cái.
Phong Cẩm Phong siết chặt bàn tay, trong tay cô… Cứ tưởng rằng đã nắm chắc rồi, nhưng thực ra từ đầu đến cuối đều trống không.
Phong Cẩm Thành không muốn quan tâm đến chuyện của Phong Cẩm Phong nhưng Diệp Trì vẫn gọi điện đến, dù gì chuyện cũng gây ầm ĩ đến mức này rồi, anh cũng khó mà tránh khỏi liên lụy.
- Diệp Trì, chuyện của Phong tôi rất xin lỗi, chẳng phải Quân nói có thể Thời Tiêu sẽ đến Tứ Xuyên sao, Phương Chấn Đông hiện giờ đang làm phó sư trưởng trong doanh trại ở Thành Đô, mấy năm trước tôi từng giúp anh ta một việc, lầm này có thể nhờ anh ta tìm người giúp, chắc không thành vẫn đề!
- Phương Chấn Đông ư?
Diệp Trì lẩm bẩm… Phương Chấn Đông ai chẳng biết, anh ta cũng là một trong những người nổi tiếng ở trong giới, lớn hơn Diệp Trì mấy tuổi, mới ba tám tuổi đã trở thành người có quân hàm đại tá trẻ tuổi nhất trong nước. Sở dĩ có ngoại lệ này là bởi vì anh ta quá xuất sắc, lập ra nhiều chiến công, là người ngay cả một bá vương như Diệp Trì cũng phải tâm phục khẩu phục.
Trong cuộc đời, số người mà Diệp Trì phục chỉ tính trên đầu ngón tay, Phương Chấn Đông chắc chắn đứng đầu danh sách. Xuất thân của Phương Chấn Đông cũng chẳng phải tầm thường, gia đình họ không phải là người có vai vế trong giới quân nhân thì cũng những cán bộ cấp cao trong giới chính trị.
Chính trị và quân đội mặc dù tách rời nhau nhưng thực ra có liên quan mật thiết, cũng giống như ông bố làm tướng quân của nhà anh nổi tiếng trong quân đội, còn Diệp Sinh lại là một nhân vật có tiếng tăm trong giới chính trị vậy. Ngược lại, mấy đời nhà họ Phương đều là một trong những cán bộ cao cấp trong giới chính trị, nhưng Phương Chấn Đông và em trai là Phương Chấn Nam đều là quân nhân.
Nhưng vị trí của Phương Chấn Đông hiện giờ có được không phải là nhờ vào cái bóng của người cha quyền lực mà hoàn toàn do anh ta tự giành lấy, Phương Chấn Đông là một người dám nghĩ dám làm, lại có suy nghĩ kín kẽ, người thường không thể nắm bắt được.
Nếu nói Diệp Trì là một quả đạn bác có uy lực kinh hồn thì Phương Chấn Đông là một quả bom nguyên tử chính cống, Diệp Trì cũng phải phục anh ta, mặc dù không thân thiết nhưng Diệp Trì vẫn thật lòng khâm phục anh ta. Diệp Trì biết bản lĩnh của Phương Chấn Đông. Nếu như anh ta đã chính miệng nhận lời, chỉ cần Thời Tiêu có ở Tứ Xuyên, cho dù có “lột xác” cũng sẽ bị anh ta tìm ra được.
---
Gặp lại Tưởng Tiến là chuyện có nằm mơ Thời Tiêu cũng không ngờ đến.
Sau khi Tưởng Tiến về nước, hai người tự nhiên xa cách dần. Lúc anh còn ở nước ngoài, hai người thường chát chít qua lại trên QQ. Thời Tiêu có chuyện gì vui hay buồn đều sẵn lòng