Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1268 lượt.
kể cho Tưởng Tiến nghe. Tưởng Tiến hoặc im lặng lắng nghe, hoặc cho Thời Tiêu một vài lời khuyên. Mặc dù xa cách ngàn trùng nhưng cảm giác chẳng hề xa cách.
Một người anh, tri kỷ.. trong tim của Thời Tiêu, Tưởng Tiến luôn chiếm giữ hai vị trí này. Tưởng Tiến có thể thông qua những gì Thời Tiêu nói để nắm bắt được những suy nghĩ của cô, điều này khiến cho Thời Tiêu từng cảm thấy rất ngạc nhiên.
Nhưng ngay lúc gặp Thời Tiêu một thân một mình trên tàu, một người luôn không bao giờ thể hiện cảm xúc trên mặt như Tưởng Tiến bỗng kinh ngạc tột cùng, vẻ mặt ấy của anh gần như khiến cho Thời Tiêu phải phì cười.
Thời Tiêu không ngốc, giờ có con rồi lại phải lặn lội đường xá xa xôi, đương nhiên cô phải chọn cách di chuyển thật an toán, bởi vì cô lo lắng cho cái sinh mạng bé nhỏ trong bụng mình hơn bất cứ ai.
Mặc dù nói là bỏ trốn nhưng cô cũng nghĩ kỹ lắm rồi, cô biết với khả năng của Diệp Trì, chỉ cần anh muốn tìm cô, cho dù cô trốn đến chân trời góc biển cũng vô ích, cô chỉ cần một khoảng thời gian cho cả hai bình tĩnh lại thôi.
Nếu như Diệp Trì đồng ý ký đơn ly hôn thì thôi, nếu như không đồng ý cũng coi như cho hai người một khoảng thời gian để nghĩ cho kỹ càng, thông suốt. Hơn nữa Thời Tiêu cũng thầm nghĩ, Phong Cẩm Phong lúc nào cũng “hau háu như hổ đói” chờ đợi thay thế vị trí của cô, chắc chắn sẽ tận dụng thời gian này để quyến rũ Diệp Trì. Có thể lúc cô trở về, vị trí Diệp phu nhân đã là của Phong Cẩm Phong rồi.
Vì vậy cô không cần thiết phải giấu giếm hành tung của mình, hơn nữa trên người cũng đem đủ tiền mặt. Nói đến tiền, cảm giác giàu lên chỉ trong một đêm thật không tồi. Cô từ trước đến giờ đều không quan tâm đến chuyện tiền bạc, mọi đồ đạc trong nhà đều do Diệp Trì mua sắm. Sau khi biết cô và Diệp Trì lấy nhau, mẹ cô liền trả lại cuốn sổ lương cho cô. Lúc ấy cô mới biết, bao nhiêu năm qua mẹ đều tích cóp tiền, không hề động đến một xu nào. Mặc dù không nhiều nhưng bao nhiêu năm nay cũng được mấy vạn. Đáng tiếc là qua tay cô chưa được bao lâu đã bị Diệp Trì cướp mất, thay vào đó là một thẻ tín dụng, nói tiêu tiền chỉ cần quẹt thẻ, nếu cần tiền mặt có thể đi rút. Thực ra Thời Tiêu cũng chưa dùng nhiều, ngoài việc mua quà tết cho bố mẹ chồng là không thể qua loa được, cô chỉ dùng tấm thẻ tín dụng ấy có một lần. Còn những lúc khác, chuyện ăn mặc của Thời Tiêu đều do Diệp Trì lo liệu.
Lúc ấy Quyên Tử thường dí trán cô và nói:
- Thật không biết sao mà cậu tốt số thế, từ nhỏ đã được bà mẹ trẻ là tôi chăm chút, lớn một cái là có ngay một gã đàn ông cướp về nâng niu, hầu hạ như hầu hạ bà cô tổ vậy!
Thời Tiêu lúc ấy đương nhiên không nghĩ như vậy. Nhưng giờ nghĩ lại mới thấy bản thân chẳng khác gì một con gà công nghiệp. Sau khi quyết tâm bỏ trốn, cô mới phát hiện cuốn sổ lương của mình vẫn ở trong ngăn kéo của Diệp Trì. Cô len lén lấy ra rồi mang đi lĩnh tiền. Thật đáng kinh ngạc, hơn sáu vạn, công thêm với số tiền cô đi làm mấy tháng nay ở ủy ban thanh phố bằng tiền cô đi làm ở cơ quan cũ cả mấy năm.
Thời Tiêu cũng thấy yên tâm đôi chút, với số tiền này, cô có thể yên tâm tìm nơi non xanh biếc sống một thời gian. Do vậy lúc mua vé tàu, cô mua vé nằm. Vì vậy bảo Thời Tiêu là vô lo vô nghĩ có đôi khi là oan cho cô.
Tưởng Tiến đi vào toa nằm cùng với Thời Tiêu. Thời Tiêu nói:
- Anh ngồi đi, đối diện không có người đâu!
Lúc nói câu này, khuôn mặt hí hửng của Thời Tiêu trông rất đáng yêu. Tưởng Tiến bật cười, nhìn cô dò xét một lượt, vẫn là bộ quần áo thể thao, mặc dù bụng chưa lộ rõ nhưng nếu nhìn kỹ cũng thấy có tướng bà bầu lắm rồi, sắc mặt cũng không tồi, có vẻ gì đó thoải mái như con chim được sổ lồng, vẻ mặt hân hoan và thanh thản khiến cho Tưởng Tiến phải nhíu mày:
- Em đang đi đâu thế? Chồng em đâu?
- Chồng á?
Thời Tiêu bĩu môi nói: “Ly hôn rồi!”
Tưởng Tiến tưởng mình nghe nhầm:
- Ly hôn rồi? Diệp Trì đồng ý à?
Mặt Thời Tiêu chợt sầm xuống:
- Tiền bối, tình cờ gặp lại tri kỷ, chúng ta đừng nhắc chuyện này nữa, chán chết! Thế còn anh, anh đang đi đâu? Nhìn bộ dạng này xem ra anh có ý định đi nghỉ dài hạn thì phải!
Tưởng Tiến nghiêm nghị nhìn cô hồi lâu rồi gật đầu:
- Ừ, anh được nghỉ nửa tháng, anh muốn đến thăm một nơi!
Mắt Thời Tiêu như sáng lên:
- Tiền bối, anh xem, anh đi một mình, em cũng một mình, chi bằng chúng ta làm bạn đồng hành đi!
Giọng nói tinh nghịch của Thời Tiêu khiến cho Tưởng Tiến không nhịn được cười. Theo như anh được biết, cô nàng này lớn thế này rồi mà chưa bao giờ được đi xa, chắc là đi xa nhất chính là hồi học đại học, cái lần cô một mực kéo anh đi ngắm sao đó. Cuối cùng thì chẳng ngắm được, lại còn khóc ầm ĩ. Ban nãy vừa nhìn thấy cô, Tưởng Tiến đã nhận ra trong lòng cô đang rất thấp thỏm, bất an.
Thực ra anh đã xem thường Thời Tiêu, nơi xa nhất mà Thời Tiêu từng đi là Tam Á, chỉ có điều lúc ấy bên cạnh cô có người đàn ông vạn năng là Diệp Trì. Tưởng Tiến khẽ nhìn lướt qua bụng cô, vẻ do dự:
- Nơi anh đi rất xa xôi, nhưng không khí rất trong lành, nhưng sức khỏe của em…
Thời Tiêu vội nói:
- Không