Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

ì sao?
Tế Tuyết bị một câu này đánh cho tỉnh cả ngủ. Người bên cạnh thông minh là một chuyện tốt, để họ đi làm việc gì vô cùng yên tâm, nhưng tới lúc muốn giấu diếm họ thì đúng là tốn không ít công sức.
Nàng mỉm cười, cố gắng để biểu lộ được tự nhiên nhất có thể.
- Ngươi đa nghi quá rồi đấy, ngay cả ta ngươi cũng nghi ngờ. Ta sao có thể tự làm chuyện bất lợi cho mình được. –Nàng nằm xích vào bên trong, để chừa ra một chỗ trống. –Ngươi nằm lên đây đi!
Đầu óc Tử Y đột nhiên hỗn loạn. Nàng bảo hắn nằm bên cạnh nàng, chuyện này… có phải là đang dụ dỗ không?
Tất nhiên là hắn chẳng quản liệu đây có phải dụ dỗ hay không, dù sao thì hắn cũng không thiệt hại gì, vì thế nên Tử Y rất nhanh chóng cởi đồ bên ngoài, chỉ để lại trung y màu trắng rồi trèo lên giường.
Hai người nằm cạnh nhau, mùi thuốc nhàn nhạt cùng hương hoa hồng thanh khiết thoang thoảng trong không khí.
Tử Y im lặng nhìn Tế Tuyết, nàng cũng chỉ mặc trung y màu trắng đơn giản. Mái tóc dài không búi mà để xoã xuống giống như một dải lụa đen vắt trên gối. Hương thơm từ cơ thể nàng tràn vào mũi khiến tròng mắt hắn hiện lên hai đốm lửa nhỏ.
- Tử Y, vì sao nhiều năm nay ngươi lại trung thành với ta như vậy? –Tiếng nàng rất khẽ, nghe thoáng qua tưởng như chỉ là một lời thì thầm.
Hắn nắm lấy bàn tay nàng, mười ngón tay đan vào nhau. Gương mặt tuấn tú phảng phất ý cười.
- Tại vì nàng xinh đẹp lạnh lùng, ta vừa gặp đã yêu cho nên đi theo nàng làm cây si. Lý do này đủ thuyết phục không?
Tế Tuyết phì cười, bàn tay còn lại bẹo má hắn.
- Nói linh tinh, đừng hòng lừa ta! Ngươi ở cạnh ta nhiều năm như thế, nếu yêu ta thì vì sao lại không nói, trừ phi ngươi là đồ con rùa. Lý do này không chấp nhận được.
Tử Y mỉm cười, nhân cơ hội nhích lại gần nàng hơn.
- Thế theo nàng thì vì sao?
Tế Tuyết nhìn đôi mắt đen tuyền lấp lánh ánh sáng của hắn, chợt nhớ đến thiếu niên ngày trước cùng mình xem đom đóm trong rừng cây, nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng rõ vì sao hắn lại ở cạnh mình nhiều năm như thế mà không rời đi. Khác với Triển Vân và những người còn lại trong Lục y và Ngũ tinh, Tử Y không chịu ơn huệ gì của nàng hay mẫu phi mà phải ở lại báo đáp.
- Lẽ nào là vì ta chịu thay ngươi một cái tát của Dược Vương? –Nàng nghi hoặc hỏi hắn.
- Phải rồi, chỉ một cái tát mà được ta lấy thân báo đáp, nàng thật sự lời to rồi.
Đôi mắt bạc của nàng cong cong, ánh mắt dịu dàng bao bọc lấy hắn khiến trái tim hắn vô thức đập điên cuồng.
- Tử Y, sau này ngươi nhất định phải sống thật tốt. Tìm một cô gái yêu ngươi, cùng người ta nắm tay đến già, đầu bạc răng long.
Tử Y không trả lời nàng, chỉ im lặng nhắm mắt lại, người cũng nhích lại gần nàng thêm một chút.
Tế Tuyết không cảm thấy khung cảnh này có gì ám muội. Nàng thậm chí nhận ra ở thời điểm này nàng vô cùng luyến tiếc Tử Y. Mắt, mũi, miệng, lông mày, tất cả đường nét của hắn đều rất hoàn mỹ. Lần đầu tiên gặp nhau nàng chỉ nghĩ duy nhất một điều “người này thật đẹp”.
- Đừng nhìn ta như vậy, ta sẽ xấu hổ đấy. –Tử Y đột nhiên mở mắt ra, giọng nói mang theo ý cười.
Nàng không biết sau này liệu có còn được gặp lại hắn hay không. Trương Bắc Nhạn đâu phải tự nhiên lại hẹn nàng ba ngày sau, cả cô ta và nàng đều hiểu rõ lần này vào Phượng Hoàng Cung chưa chắc đã ra ngoài được.
Lần đụng độ trước với Trầm Quân hắn chưa phòng bị nàng nhưng bây giờ thì khác. Trương Bắc Nhạn nói không sai, tai mắt của Phượng Hoàng Cung ở khắp mọi nơi, nếu nàng chuẩn bị quân đội đánh Phượng thành thì hắn chắc chắn sẽ biết, đến lúc ấy e rằng hắn sẽ ra tay với Tiêu Phàm đầu tiên.
Trên đời này nàng không còn nhiều người thân thích. Triển Vân có lẽ vẫn còn oán hận nàng, hai người mà hắn thương yêu nhất đều vì nàng mà chết. Còn Tử Y, nàng hy vọng sau khi nàng chết hắn sẽ không còn vướng bận gì nữa, có thể tự do sống cuộc sống mà hắn muốn.
- Tử Y, nếu có kiếp sau ta vẫn mong được gặp ngươi.
- Ta cũng vậy.
Tử Y đã ở rất gần nàng, chóp mũi cơ hồ đụng vào trán nàng. Khi Tế Tuyết ngủ say, hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mắt nàng.
Nàng nói không sai, hắn quả thực là đồ con rùa. Hắn lẳng lặng đứng trong bóng tối dõi theo nàng, nhìn nàng ở bên nam nhân khác. Hắn hy vọng nàng hạnh phúc.
Nhưng cả hai lần nàng đều phải đau khổ, mà hắn thì bất lực chứng kiến nàng tuyệt vọng. Trong lòng hắn đã hạ quyết tâm rất lớn, nếu người khác chỉ làm nàng khổ sở vậy thì hắn sẽ không để ai khác bước vào trái tim nàng nữa.
Hắn đã yêu thầm nàng mười mấy năm, hắn không nghĩ lại âm thầm chờ đợi thêm mười mấy năm nữa. Hắn sẽ khiến nàng yêu hắn.
Nghe tiếng thở dài trên đỉnh đầu Tế Tuyết đột nhiên tỉnh giấc, nàng mơ hồ hỏi Tử Y.
- Vì sao lại thở dài?
Thấy ánh mắt mờ mịt của nàng Tử Y biết nàng đang ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh, hắn thành thật trả lời:
- Nhuyễn ngọc ôn hương ở bên cạnh, nội tâm ngứa ngày nhưng lại không dám manh động, đành phải thở dài.
Mơ mơ màng màng nên nàng hoàn toàn không hiểu nội tâm ngứa ngáy thì liên quan gì đến việc thở dài, cuối cùng lại chìm vào giấc ngủ. Mùi thuốc trên người hắn luô