Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.

đó?
Trương Bắc Nhạn nhướn mày kinh ngạc giống như không thể tin rằng nàng lại không biết chuyện gì.
- Vương gia đang đùa ta sao, chuyện ngài mưu hại Nhị hoàng tử làm sao Lý Hoàng hậu lại không biết. Một trăm tử sĩ đó đều là đội quân tinh nhuệ bậc nhất của Lý gia do đích thân Lý Viễn đào tạo lúc sinh thời, Lý hoàng hậu phái bọn họ đến là để giết vương gia. Họ đã đoán trước lộ trình của vương gia sẽ qua khu rừng đó nên mai phục sẵn. Tây Thần e vương gia gặp nguy hiểm…
Tế Tuyết cứng đờ người, hắn lại vì nàng mà liều mạng.
Nếu bây giờ Tiêu Phàm xuất hiện trước mắt nàng nàng nhất định sẽ hét vào mặt hắn, nói hắn là đồ điên, nói hắn từ giờ hãy tránh xa nàng, càng xa càng tốt.
Tại sao hắn không hiểu, hắn vì nàng làm những việc này đối với nàng không phải là bù đắp mà là hành hạ.
Hắn đau đớn nàng cũng đau đớn, hắn khổ sở nàng càng khổ sở. Hắn liều mạng vì nàng, âm thầm giúp đỡ nàng… tất cả những điều đó chỉ khiến nàng sợ hãi.
Không giành được giang sơn thì sao, phơi thây nơi chiến trường thì sao… kết cục thế nào đối với nàng đều được, đã là số mệnh thì không thể trốn tránh, chỉ có thể đón nhận.
Điều duy nhất nàng không chịu đựng nổi là hắn vì nàng mất đi tất cả.
Lúc trước, dẫu cho đó là sự nhầm lẫn hắn cũng vì nàng mà trở mặt với Trầm Quân. Sau này vì muốn bù đắp cho nàng mà đem Hồng huyết thuỷ ra trao đổi, liều mạng với 100 tử sĩ của Lý Hoàng hậu.
Hắn hoàn toàn không hiểu, nàng không cần hắn làm thế. Nếu hắn thật sự nghĩ cho nàng thì nên an ổn sống cùng Trương Bắc Nhạn.
Trước đây, đôi lúc khi cơn đau hành hạ nàng lại tự hỏi vì sao ông trời bất công như vậy. Nàng vì Tiêu Phàm chuyện gì cũng có thể trả giá, vậy mà cuối cùng người hắn yêu lại không phải nàng. Dựa vào đâu mà nàng phải gánh chịu đau đớn còn bọn họ lại hạnh phúc? Nàng rất không cam tâm.
Nhưng khi bình tĩnh lại nàng biết chẳng thể trách ai được. Tình cảm không thể gượng ép, không yêu nàng nào phải lỗi của hắn. Hắn cũng chẳng hề ép nàng mạo hiểm cứu Trương Bắc Nhạn, tất cả đều là nàng cam tâm tình nguyện.
Hạnh phúc của người mình yêu cũng là hạnh phúc của mình, thứ đạo lý này nàng không hiểu. Đã không có được tình yêu của người đó, không thể bên nhau thì còn hạnh phúc ở đâu?
Thế nhưng nàng cũng hiểu hắn bất hạnh thì nàng đau khổ. Oán hận qua đi rồi, thứ duy nhất còn lại vẫn là tình cảm khắc cốt ghi tâm. Cho nên nàng hy vọng hắn sống tốt, ít nhất như thế thì trong hai người họ vẫn có một người được hạnh phúc.
Trương Bắc Nhạn quan sát biểu hiện của Tế Tuyết, hơi cúi đầu xuống, thấp giọng nói:
- Hắn hôn mê rồi vẫn gọi tên của vương gia, đại phu nói tình trạng hiện giờ của hắn rất nguy hiểm, nếu vài ngày nữa vẫn không tỉnh lại thì e là… sẽ không bao giờ thức dậy nữa.
Trong đầu nàng dường như thấp thoáng hình ảnh nam tử tuấn mỹ như hoạ. Khi hắn trêu chọc nàng đôi mắt hoa đào luôn ẩn chứa ý cười. Khi hắn làm nàng tức giận hắn liền bày ra vẻ mặt oan ức đáng thương. Khi hắn ghen tuông liền chẳng cần biết đạo lý gì nhất định sẽ nói mấy lời giận dỗi khiến nàng phải chiều theo ý hắn.
Nếu hắn không tỉnh lại… nếu hắn chết, nàng sẽ thế nào?
Bọn họ đã đường ai nấy đi hắn còn gọi tên nàng để làm gì?
- Vì sao? –Nàng bình thản nhìn Trương Bắc Nhạn. –Người hắn yêu là ngươi, không phải ta. Ngươi cho rằng ta đến hắn sẽ tỉnh lại sao?
Trương Bắc Nhạn lắc đầu.
- Ta chỉ muốn có thêm một tia hy vọng cho hắn. Hơn nữa, giả như hắn thật sự không qua khỏi, nếu vương gia có thể ở bên hắn thì có lẽ hắn chết cũng mãn nguyện.
- Thật không nghĩ ra ta lại có ảnh hưởng lớn đến vậy. –Tế Tuyết thờ ơ đáp.
Ánh mắt Trương Bắc Nhạn long lên vì giận dữ, cô ta cố kìm nén cảm xúc, từ tốn nói với Tế Tuyết:
- Vương gia vẫn luôn có ảnh hưởng đến hắn. Tây Thần của ngày hôm nay chính là vì vương gia mà có, hắn vì muốn sau này có thể ở bên cạnh vương gia, bảo vệ vương gia mà ra sức học võ. Ngay từ đầu khi hắn mới vào Phượng Hoàng Cung thì cung chủ đã lựa chọn hắn làm người kế thừa, đem Hồng huyết thuỷ truyền cho hắn. Bao nhiêu kẻ ghen ghét hắn, tìm cách hãm hại hắn, có lần hắn bị hạ độc khiến cho tay phải bị tê liệt, nếu là người khác thì không chừng đã chấp nhận số phận với bàn tay tàn phế đó rồi, nhưng hắn lại không đầu hàng. Vì sao vương gia biết không, bởi vì hắn sợ nếu hắn không hoàn thiện vương gia sẽ không cần hắn, không bao giờ thèm nhìn hắn. Vương gia đã từng thấy hắn viết chữ chưa, chữ hắn rất đẹp, rất phóng khoáng đúng không? Vương gia có biết đó là kết quả của bao nhiêu đêm luyện tập không? Ta biết thư pháp của vương gia ít người sánh bằng, nhưng trên đời này không phải ai sinh ra cũng có sẵn tài năng như vương gia, viết nét nào cũng là rồng bay phượng múa. Hắn phải luyện chữ rất lâu, rất vất vả mới được như bây giờ. Vương gia đã bao giờ tự hỏi vì sao hắn là kẻ học võ nhưng bề ngoài luôn hào hoa phong nhã chưa? Đó đều là vì hắn muốn vương gia chú ý đến hắn. Tây Thần làm tất cả vì vương gia, ngay cả con người hắn cũng do vương gia tạo nên. Bây giờ hắn sắp chết rồi, vương gia thật sự tuyệt tình đến mức ngay cả nhìn mặt hắn