80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1891 lượt.

n khiến nàng thấy rất dễ chịu.
Sáng ngày hôm sau khi Tế Tuyết thức dậy thì Tử Y đã đi, hắn để lại một tờ giấy trên bàn cho nàng, bên trên chỉ viết hai chữ: “Chờ ta”.
Nàng cố xua cảm giác chua xót đang trào ra. Chờ hắn? Nàng làm sao chờ hắn được, lần này có lẽ không còn cơ hội gặp lại hắn nữa.
Những ngày tiếp theo Tế Tuyết lần lượt giao nhiệm vụ cho tất cả những người trong Lục y và Ngũ tinh còn đang đi theo nàng. Mục đích của nàng là phái bọn họ đi nơi khác, như vậy khi nàng mất tích ít nhất bọn họ cũng không có mặt ở đây, sẽ không có ai đi tìm nàng. Nếu bọn họ thật sự manh động tìm cách cứu nàng thì không chỉ nàng mà tất cả họ đều gặp nguy hiểm.
Đến ngày hẹn, Tế Tuyết chuẩn bị những thứ cần thiết mang theo, định tới đình Cửu thiên gặp Trương Bắc Nhạn thì không ngờ Phương Thiếu Lăng đã đứng ở cửa phòng chờ nàng từ bao giờ.
Tế Tuyết nhanh chóng trấn tĩnh bày ra dáng vẻ lạnh lùng với Phương Thiếu Lăng.
- Phương tướng quân việc quân bận rộn còn có thời gian tới thăm bản vương, thật đáng quý.
Phương Thiếu Lăng hơi nheo mắt lại, đôi đồng tử đen thẫm một màu của bóng tối xoáy thẳng vào mắt nàng tựa như muốn hút cạn linh hồn nàng vào trong đó.
- Tế Tuyết, nàng định làm gì? –Hắn không chút cố kỵ gọi thẳng tên nàng.
Tế Tuyết không có thời gian đôi co với Phương Thiếu Lăng, nếu nàng đến muộn chỉ e là Trương Bắc Nhạn sẽ rời đi trước.
- Từ khi nào những việc ta làm lại phải báo cáo với ngươi?
Hắn chậm rãi bước đến gần nàng, mỗi bước đi đều mang theo vẻ đe doạ như loài thú săn mồi trong đêm.
- Tất cả những người bên cạnh nàng đột nhiên bị điều động đi, không sót một ai. Nàng đang định làm gì, đừng nói với ta rằng nàng có nhiều việc cần bọn họ làm!
Lo trước lo sau lại không tính toán đến hắn, Phương Thiếu Lăng chắc chắn vẫn luôn bố trí người theo dõi động tĩnh của nàng.
- Phương Thiếu Lăng, thứ ngươi muốn ngươi sắp có được rồi, đừng làm phiền ta nữa. Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Bây giờ ta còn có việc gấp, không rảnh nói chuyện với ngươi!
- Việc gấp của nàng là gì? Ta đoán nhé, là Tiêu Phàm phải không?
Tế Tuyết toát mồ hôi lạnh. Nàng đã biết Phương Thiếu Lăng là loại người khó đối phó. Việc của hắn vẫn chưa xong, hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho nàng.
- Chuyện đã đến nước này chúng ta đều không cần diễn kịch nữa. Phương Thiếu Lăng, hôm nay ngươi để ta đi, mọi chuyện sau này ngươi không cần lo ta trở mặt, nếu ngươi cố tình cản ta thì đừng trách chúng ta cá chết lưới rách. Giang sơn này ta không cần nhưng cũng không để lọt vào tay ngươi đâu. –Nàng nói từng tiếng rành rọt, âm điệu sắc lạnh như băng nhọn đâm vào lòng hắn.
Phương Thiếu Lăng vẫn rất ôn hoà, nhẹ nhàng vén lọn tóc ra sau tai giúp nàng. Hắn cúi đầu xuống để môi hắn áp sát bên tai nàng.
- Thông minh một chút đi, lúc này đi cứu Tiêu Phàm thì chỉ có đường chết thôi. Đại nghiệp sắp thành, thiên hạ này sẽ là của nàng, nàng thực sự không cần sao?
Tế Tuyết bật cười, tiếng cười lạnh lùng khô khốc.
- Phương Thiếu Lăng, ngươi cho rằng trên đời này ai cũng muốn làm “quả nhân” như ngươi sao?
Sắc mặt hắn khẽ biến, ánh mắt cũng lạnh đi vài phần.
- Những việc ta làm vì nàng sao nàng lại không hiểu? Ta nam chinh bắc chiến là vì ai, không phải vì nàng sao?
- Vì ta? –Nàng cảm thấy đây là chuyện nực cười nhất mà nàng từng nghe. –PHƯƠNG THIẾU LĂNG! –Nàng gằn lên từng chữ. –Đừng nghĩ ta là đồ ngốc, từ trước tới giờ, một lời của ngươi ta cũng không tin.
Hai ngươi gườm gườm nhìn nhau, trong phòng dù có lò sưởi nhưng còn lạnh hơn cả bên ngoài. Màn kịch này diễn quá lâu, quá nhiều dối trá chồng chất, nhiều đến nỗi nàng không biết nên bắt đầu từ đâu.
- Vì sao ngươi theo ta?
- Vì nàng cứu phụ thân ta.
Ánh mắt Tế Tuyết mang theo châm chọc khiến Phương Thiếu Lăng vô thức nhíu mày.
- Ngươi đã cho phụ thân ngươi uống Phục sinh đan à?
- Phải!
Nàng cười rũ rượi, điệu cười rõ ràng có gì đó vô cùng điên loạn. Phương Thiếu Lăng hơi giật mình lùi xa nàng một chút. Ngược lại, Tế Tuyết mở to mắt nhìn hắn, mắt nàng sáng quắc, tia nhìn bén nhọn khiến hắn gai người. Nàng chủ động tiến lại gần hắn.
- Nếu ngươi thật sự cho phụ thân ngươi uống cái đó thì giờ này mồ ông ta chắc cũng xanh cỏ rồi.
Hắn kinh ngạc không thốt nên lời.
- Phương Thiếu Lăng, ngươi trăm tính ngàn tính lại không ngờ tới thứ ta đưa cho ngươi là thuốc độc đúng không? Nói cho ngươi biết một bí mật, trên đời này vốn không có thứ gọi là Phục sinh đan.
- Nàng muốn hại phụ thân ta?
- Ngươi sẽ không cho ông ta uống nó, ông ấy vốn chẳng có chuyện gì. Ta định để ngươi giữ nó như bảo bối, tới lúc thật sự cần kíp mang ra dùng thì mới biết nó là thuốc độc. Hừ, ngươi dám đe doạ ta, nếu không cho ngươi bài học thì cục tức này ta không nuốt trôi.
Ngay từ đầu nàng đã biết hắn lừa nàng. Thật ra việc Phương Đình bị bệnh chỉ là một cái cớ, có lẽ ông ta bị bệnh là thật nhưng cũng chẳng nặng tới mức phải dùng tới Phục sinh đan. Phương Thiếu Lăng rất thông minh, dù hắn theo bất kì ai trong ba vị hoàng huynh của nàng thì đều kh