Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
ắn đang giữ một báu vật của Trầm Quân nên tạm thời Trầm Quân sẽ không làm gì hắn. Thứ đó chắc chắn là ngọc tỷ truyền quốc.
Những đoạn đối thoại không đầu không cuối xẹt qua trong trí nhớ của nàng. Hắn nói nếu nàng không muốn cùng hắn quy ẩn thì hắn sẽ không ép nàng. Hắn nói nàng muốn thiên hạ hắn sẽ đem thiên hạ cho nàng.
Hoá ra hắn đã dự tính tất cả từ thời điểm ấy, từ lâu hắn đã định sẽ lật đổ Trầm Quân.
- Vẫn là câu nói cũ, thứ ngươi muốn, ta không có.
Lần này Trầm Quân quả thực đã bị nàng làm tức điên. Hắn bỏ ra ngoài còn sập cửa rất mạnh. Tế Tuyết ngồi lại trong phòng giam, đầu óc rối tinh rối mù.
Tất cả những gì nàng chưa biết đang dần dần hé lộ, nhưng nếu Trương Bắc Nhạn không phải là lý do, Tiêu Phàm từ trước tới giờ luôn yêu nàng, vậy thì những lời của hắn ở rừng sương mù có ý gì, vì sao hắn lại đối xử với nàng như vậy?
Bên ngoài sắc trời vẫn mù mịt, mưa tuyết không ngừng rơi, gió lạnh thét gào rầm rĩ.
Tế Tuyết yên lặng nằm cuộn mình trong chăn, nàng không biết Trầm Quân sẽ giam nàng bao lâu, nguyên nhân hắn bắt nàng đã quá rõ ràng, một là vì bản đồ, hai là ngọc tỷ truyền quốc. Nếu đến lúc hắn nhận ra nàng hoàn toàn vô dụng thì hắn sẽ làm gì với nàng?
Trốn thoát khỏi đây lại là việc không tưởng, chẳng thà hắn cho nàng một nhát đao còn đỡ, cứ nghĩ đến cái người bị gắn mắt vào cánh cửa đá trong mê cung Tử Thần là nàng lại rùng mình, đầu óc Trầm Quân thật sự không bình thường, kiểu tra tấn của hắn chắc chắn cũng là loại mà người thường không thể nghĩ ra được.
Phức tạp nhất chính là thân phận của nàng, nếu để lộ ra nàng là nữ thì mọi chuyện sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát, ngay cả Phương Thiếu Lăng cũng chưa chắc đã khống chế được.
Phải làm thế nào mới tốt đây? Nàng còn chưa gặp được Tiêu Phàm, chưa biết hắn ra sao, thậm chí nàng còn rất nhiều điều muốn hỏi hắn. Hỏi hắn vì sao lại đối xử với nàng như vậy, hỏi hắn rốt cục có yêu nàng hay không…
Hai lần nàng cảm thấy bất lực nhất trong đời, một là khi nàng bị Thu Thuỷ giữ lại ở Mộc thành còn Tiêu Phàm mắc kẹt trong rừng, không rõ sống chết. Lần này là lần thứ hai, nàng thân cô thế cô, hoàn toàn không có khả năng chống đỡ lại kẻ thù, chỉ có thể như cá nằm trên thớt chờ chết.
Cửa phòng giam lại mở ra, hai người cao lớn bước vào kéo Tế Tuyết đi, nàng bực mình thốt lên:
- Không cần kéo, tự ta có thể đi!
Nàng bị dẫn ra bên ngoài sân, đến lúc này Tế Tuyết mới phát hiện ra mình bị nhốt bên trong một toà tháp lớn.
Tuyết đã ngừng rơi. Những người mặc áo bông dày đang cạo tuyết vun thành những đống to, để lộ ra khoảng sân trơn nhẵn. Trầm Quân một thân hắc y đen bóng ngồi trên ghế, cao cao tại thượng, bây giờ hắn đã tháo mặt nạ, dung nhan tuấn mỹ được chiếu sáng bởi ánh lửa bập bùng chẳng hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy có phần kì dị.
Một người đàn ông mình trần bị lôi ra ngoài sân. Cả người bị trói chặt, mấy tên thuộc hạ của Trầm Quân đẩy ông ta quỳ xuống nền đất lạnh buốt.
Trầm Quân chăm chú nhìn Tế Tuyết, trong mắt mang theo ý cười nham hiểm, hắn vẫy tay ra hiệu bảo nàng tới gần mình.
Tế Tuyết chậm chạp bước về phía hắn, nàng không nhịn được khẩn trương. Đối phó với kẻ thù thông minh không đáng sợ, ngươi có mưu ta có trí, kỳ phùng địch thủ gặp nhau vốn là duyên. Nhưng đối phó với một tên điên lại là chuyện khác. Bởi vì hắn không suy nghĩ theo kiểu con người nên không thể biết hắn sẽ làm ra loại chuyện gì, hơn nữa những việc hắn dám làm chắc chắn kinh khủng hơn nhiều so với những gì nàng tưởng tượng ra được.
Trầm Quân không thúc giục nàng, hắn nhàn nhã chờ nàng nhích tới gần mình. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn một sải tay hắn liền nhanh chóng kéo nàng ngã vào lòng mình.
Tế Tuyết sợ đến đông cứng cả người. Nàng đang ngồi trong lòng Trầm Quân. Hắn giống như chủ nhân ôm sủng vật, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.
Môi hắn kề sát bên tai nàng, nhìn bề ngoài giống như đang thì thầm với tình nhân nhưng mỗi lời phát ra đều khiến nàng toát mồ hôi lạnh.
- Đừng lo lắng, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời thì ta sẽ không động tới ngươi. Gã kia vốn là thuộc hạ của ta, nhưng ít ngày trước ta mới phát hiện ra hắn là nội gián của Tây Thần. Haiz… đứa trẻ này lúc trước do một tay ta dạy dỗ, không ngờ bây giờ nó còn biết cài người theo dõi ta, ngươi nói thử xem người làm sư phụ như ta có phải nên vui mừng không? –Hắn vừa nói vừa xoa xoa hai má Tế Tuyết, dáng vẻ đùa cợt buông thả, nhưng chỉ một khắc sau, ánh mắt Trầm Quân rõ ràng lộ ra sát ý điên loạn. –Những kẻ chống lại ta đều không có kết quả tốt, hôm nay xem ví dụ một chút để tự suy ngẫm, hiểu không?
Nàng im lặng không lên tiếng. Người hầu khiêng vào sân một chiếc lồng sắt cỡ nhỏ phủ vải nhung đen.
Bên trong phát ra tiếng vỗ cánh nhè nhẹ. Tế Tuyết nghi hoặc quan sát chiếc lồng, thời tiết lạnh giá thế này làm gì có chim chóc gì, nhưng thứ mà Trầm Quân chuẩn bị chắc chắn là không phải một loài chim bình thường.
Nàng đoán không sai, bên trong lồng có đến hàng chục con bướm lớn cỡ bàn tay đang vỗ cánh. Những con bướm màu đỏ rực đầy quỷ dị không ngừng đập đôi cánh to