Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1885 lượt.
canh y
Ngân tranh dạ cửu ân tình lộng
Tâm khiếp không phòng bất nhẫn quy.
Nàng run rẩy thốt lên:
- Duệ Vũ Đế Trầm Quân!
Người này và nam nhân trong bức tranh hơn một trăm năm tuổi ấy giống hệt nhau, chỉ khác duy nhất màu mắt.
- Thật vinh hạnh, không ngờ kẻ đã biến mất hơn một trăm năm như ta mà có người còn nhớ đến.
tp 12
Tế Tuyết khẽ lắc đầu.
- Không thể nào, Duệ Vũ Đế đã chết rồi, ngươi làm sao có thể là hắn?
Trầm Quân đột nhiên rút khăn tay lau nhẹ vết thương trên trán nàng, ôn hoà nói:
- Vì sao lại không thể? Ngươi giữ bản đồ đến Bất Tử thành nhiều năm như vậy mà lại không tin rằng nó có thật sao?
Đúng là nàng không tin truyền thuyết về Bất Tử thành, ngay cả Ngọc tỷ truyền quốc nàng cũng nghi ngờ sự tồn tại của nó cho đến khi nó xuất hiện trước mắt nàng. Nếu người này thật sự là Duệ Vũ Đế… vậy thì lẽ nào hắn đã tới thành Bất Tử?
- Tế Tuyết, ta cần tới thành Bất Tử một lần nữa. Giao cây trâm đó cho ta, ta đảm bảo sẽ không làm khó ngươi.
- Nơi đó thật sự giống như trong truyền thuyết sao?
Trầm Quân nhăn mày hồi tưởng, cuối cùng thở dài một hơi chán nản.
- Chuyện lâu quá rồi, ta cũng chẳng còn nhớ rõ nữa. Ngươi biết đấy, người già trí nhớ thường giảm sút mà.
Người già? Hắn có chỗ nào giống người già chứ? Có người già nào lại thô bạo nhỏ mọn thù dai như hắn.
Thấy nàng vẫn im lặng Trầm Quân bắt đầu mất kiên nhẫn.
- Thế nào, không chịu nói?
Không phải nàng cứng đầu, cây trâm đó nàng quả thực đã từng nhìn thấy, có điều hiện giờ nó đã thành một nắm vụn không rõ tung tích rồi.
- Ta không có.
Sắc đỏ trong mắt Trầm Quân trở nên thẫm hơn, đây là biểu hiện cho thấy hắn đang tức giận.
Tế Tuyết nuốt nước bọt. Cái kẻ biến thái như Trầm Quân ai mà biết được hắn sẽ giở trò gì. Nói không sợ là lừa người, nhưng nàng biết lấy đâu ra bản đồ thật cho hắn chứ?
- Cây trâm mà ngươi nói… nhiều năm trước đã bị mẫu phi của ta huỷ đi rồi.
Nàng còn nhớ rõ chưa bao giờ thấy sắc mặt mẫu phi khó coi như vậy, bà đăm chiêu xem tấm bản đồ nhỏ xíu được lấy ra từ bên trong cây trâm. Sau khi suy nghĩ rất lâu bà đã châm lửa đốt, còn tự tay đập nát vụn cây trâm tinh xảo kia, thái độ vô cùng kiên quyết.
Mẫu phi, lần này người thật sự hại chết nhi thần rồi!
- Ngươi nói… Tử Lâm đã huỷ cây trâm đó?
Tử Lâm? Trầm Quân cũng quá tự tiện đi, gọi mẫu phi nàng thân mật như vậy sẽ khiến người ta tưởng họ có gian tình đấy.
- Mẫu phi ta họ Châu, mọi người đều gọi là Châu quý phi. Nếu ngươi không thích gọi như vậy thì gọi cả họ tên ra cũng được, đừng có cái gì mà Tử Lâm… hai người đâu có thân thiết tới mức ấy!
Trầm Quân không thèm để tâm đến thái độ khó chịu của nàng, hắn ngược lại còn cười rất vui vẻ. Tế Tuyết bây giờ mới lĩnh hội sâu sắc thế nào là lật mặt như lật bàn tay. Mới vừa lúc nãy hắn còn điên cuồng thô bạo với nàng, một khắc sau liền ra vẻ ôn hoà nhã nhặn. Đúng là có bệnh.
- Nhóc con, ta không có thời gian đùa dai với ngươi, cây trâm đó đâu?
- Trầm Quân, ta chẳng có lấy một tia hứng thú với cái thành Bất Tử kia, nếu ta có nó thì ta giao phứt cho ngươi rồi, bày đặt giấu diếm làm gì. Ngươi tin cũng được, không tin cũng được, cùng lắm thì ngươi giết ta là xong.
Hắn chau mày quan sát nàng, thấy nàng không có vẻ gì là giả vờ mới đứng dậy ra ngoài. Giọng nói âm u của hắn vẫn còn vọng lại từ bên kia cánh cửa.
- Tế Tuyết, tốt nhất là ngươi nói thật!
Hai ngày trôi qua, đúng giờ đều có đồ ăn đưa đến. Thức ăn ở chỗ này không đến nỗi khó nuốt nhưng Tế Tuyết là một trường hợp điển hình của chứng kén ăn. Nàng cũng biết hoàn cảnh hiện giờ không phải lúc nhõng nhẽo đành cố ăn lấy vài miếng để không bị chết đói.
Trầm Quân từ hôm ấy còn chưa quay lại tìm nàng, Trương Bắc Nhạn cũng không xuất hiện. Tế Tuyết chẳng thể làm gì khác ngoài việc ngồi một chỗ nhìn trần nhà giam, thỉnh thoảng nàng lại kiễng chân nhòm qua ô cửa ra bên ngoài, tuy chẳng thấy được nhiều nhưng dù sao cũng tốt hơn cái phòng giam lạnh lẽo này.
Tình hình của Tiêu Phàm bây giờ không rõ thế nào, nàng thật sự lo lắng cho hắn. Cứ nhắm mắt lại thì hình ảnh hắn mặc áo đẫm máu rồi biến thành một nắm xương trắng lại hiện ra. Nàng thậm chí còn không dám ngủ, chỉ đến lúc mệt quá mới thiếp đi.
Mọi chuyện càng lúc càng phức tạp, thậm chí còn diễn tiến theo hướng nàng hoàn toàn không lường trước được. Chuyện kì quái nhất là Trầm Quân và Duệ Vũ Đế là một người, những đồn đại về thành Bất Tử bao nhiêu năm qua nhiều không kể xiết, có điều chưa bao giờ có một bằng chứng rõ ràng nào ngoài cái gọi là bản đồ đã bị huỷ đi kia. Thế nhưng kẻ đáng lý phải nằm trong quan tài trên núi Bạch Thạch lại xuất hiện ngay trước mắt nàng, nói với nàng rằng hắn đã tới thành Bất Tử.
Đã như vậy, quan hệ giữa hắn và mẫu phi của nàng… rõ ràng không bình thường. Chí ít là bọn họ có quen biết nhau.
Giả như không có bức tranh mà nàng đã tìm thấy trong kho, không nhìn thấy dung mạo của Duệ Vũ Đế thì nàng đương nhiên sẽ không tin vào lời nói nhảm nhí của hắn. Nhưng nàng đã nhìn thấy, hơn nữa trên đời này không thể có hai ngư