Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.
chuyển.
- Tướng quân, bây giờ nên thế nào?
- Tấn công bọn chúng, không được để lương thực viện trợ tới thành.
- Vậy… có sợ Lục hoàng tử làm khó vương gia?
- Đó là ý của vương gia!
Ngươi kia nghe xong lập tức lui ra. Trong lều chỉ còn lại mình Phương Thiếu Lăng, đôi mắt sâu thẳm không còn sót lại vẻ do dự như ban nãy, ánh mắt tràn ra khí lạnh thấu xương.
Hắn đã chọn con đường này thì không thể quay lại, thắng làm vua, thua làm giặc, Tế Khắc là kẻ xảo trá, chỉ cần có một chút sai lầm thì sẽ thành công dã tràng.
Tại phủ của Tế Khắc, Ly quan sát a hoàn Thu Cúc, ánh mắt cô ta không hiểu sao ngày càng tối. Gương mặt xinh đẹp trở nên dữ tợn.
Thu Cúc mới mười bốn tuổi, dung mạo thanh tú đáng yêu, những ngày gần đây không hiểu sao lại bị rụng tóc, gương mặt đầy nếp nhăn, da dẻ sần sùi vô cùng xấu xí.
Ly nhìn gói bột màu nâu trên bàn, tức giận cầm nó dí sát vào mặt Thu Cúc.
- Uống nó cho ta! –Giọng cô ta lạnh lẽo, rin rít như tiếng rắn.
Thu Cúc sợ hãi, đôi mắt ngập nước cầu xin Ly.
- Phu nhân, nô tỳ xin phu nhân…
Ly nheo mắt lại, không nói thêm một lời thừa thãi ngay lập tức bóp miệng Thu Cúc rồi dốc gói bột vào.
Thu Cúc ho sặc sụa, nước mắt giàn dụa trên gương mặt. Sau một lúc bỗng nhiên cả người cô ta co quắp, làn da sần sùi xuất hiện thêm rất nhiều những chỗ nổi mẩn đỏ như phát ban. Dung mạo càng thêm xấu xí doạ người.
Ly nắm chặt tờ giấy đựng thuốc đã trống không.
Vì sao? Loại thuốc độc này không làm chết người nhưng sẽ khiến dung mạo của người uống nó xấu xí kinh tởm. Cô ta ngày nào cũng cho vào thức ăn của Tế Tuyết, cũng chính mắt cô ta thấy nàng ăn cơm. Vì sao nàng không có phản ứng giống như con a hoàn này?
Thu Cúc chỉ trong ba ngày đã bị huỷ dung nhưng Tế Tuyết đã năm ngày liên tiếp dùng thuốc mà không có triệu chứng gì.
Rốt cục phải làm sao mới khiến Tây Thần bỏ mặc Tế Tuyết?
Ly vừa hận vừa lo sợ, cô ta yêu thầm người ấy đã mấy năm. Khi người ấy muốn làm phản cô ta không do dự lập tức đứng về phía hắn. Hắn tuấn mỹ như thế, xuất sắc như thế, hàng ngày tiếp xúc với hắn làm sao cô ta có thể không động lòng.
Nhưng trong lòng hắn lại chưa từng có cô ta. Khi hắn say rượu, Ly mượn cơ hội gần gũi hắn, hy vọng hắn sẽ dỡ bỏ phòng bị với mình. Chỉ là cô ta không ngờ ngay cả lúc ý thức mơ hồ hắn cũng không thèm động tới cô ta.
Người hắn yêu là ai? Cô ta âm thầm cho rằng đó là Trương Bắc Nhạn, hắn đã từng ở trước mặt mọi người nói Trương Bắc Nhạn là người của hắn. Hắn gây dựng thế lực, phản bội Trầm Quân, dùng cả hệ thống theo dõi đồ sộ của Phượng Hoàng Cung để thu thập tin tức, cô ta nghĩ đó là vì Trương Bắc Nhạn yêu cung chủ khiến Tây Thần bất mãn.
Chỉ đến khi hắn sai cô ta tiếp cận Tế Khắc thì Ly mới hiểu hắn muốn bảo vệ ai, muốn vì ai mà tranh đoạt thiên hạ này.
Luận về dung mạo, Ly chưa bao giờ cảm thấy mình thua kém người khác. Lần đầu tiên nhìn thấy Tế Tuyết, cho dù gương mặt nàng đã nhợt nhạt như giấy thì cô ta vẫn phải công nhận bốn chữ tuyệt sắc khuynh thành không phải là nói ngoa. Nhưng cô ta lại càng không cam tâm. Nếu bỏ đi dung mạo kia thì Tế Tuyết có điểm gì hơn cô ta?
————————————————————————
Ngày thứ hai sau khi nhận được thư khuyên hàng, Phương Thiếu Lăng tiến quân một lần nữa. Hắn không vội vã công thành mà cho quân bao vây khắp các ngả, dù sao lương thực trong thành đã dần cạn kiệt, sớm hay muộn Tế Khắc cũng sẽ thua.
Nhận được tin đoàn tiếp tế lương thực đã bị Phương Thiếu Lăng tóm gọn Tế Khắc tức thì nổi trận lôi đình.
Cửa phòng giam bị mở ra hết sức thô bạo. Tế Tuyết đang lật trang sách liền ngừng lại, lạnh nhạt nhìn Tế Khắc.
- Tế Tuyết, bài thơ đó của ngươi rốt cục có ý gì?
Tế Tuyết thản nhiên cười hỏi hắn:
- Theo ngươi nó có ý gì?
Tế Khắc tức giận rít lên:
- Khốn kiếp, Phương Thiếu Lăng rõ ràng đã lui binh, nếu không phải ngươi ngầm nhắn nhủ gì cho hắn thì sao hắn dám tấn công đoàn tiếp tế lương thực của ta!
- Lục huynh à, chuyện này ngươi không thể trách ta, chỉ có thể tự trách mình. Ngươi đánh giá quá cao giá trị của ta và đánh giá quá thấp dã tâm của Phương Thiếu Lăng.
Sắc mặt Tế Khắc hơi tái đi. Kẻ lúc nào cũng mang bộ mặt ôn hoà như hắn hiếm khi nổi giận đến mức này. Hắn rút cây roi da từ tay lính canh, ánh mắt nhìn Tế Tuyết như toé lửa.
te khac1
Tiếng roi quất vào da thịt tạo thành một âm thanh chói tai đến rợn người.
Tế Tuyết không chớp mắt nhìn Ly vừa lao ra chắn cho nàng. Cánh tay cô ta bị roi xé rách, máu chảy đầm đìa. Tất cả mọi người có mặt trong phòng giam đều kinh ngạc nhìn khung cảnh trước mắt.
- Mị, nàng điên rồi! –Tế Khắc hoảng hốt kêu lên. Hắn quăng cây roi đi, vội vã chạy tới chỗ Ly xem xét vết thương của cô ta. Vẻ cuồng nộ khi nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự xót xa vô hạn trong ánh mắt.
Cánh tay trắng nõn như ngọc xuất hiện vết thương sâu hoắm, máu tươi tràn ra loang lổ kinh người. Tế Khắc đau lòng không thôi, ôm Ly vào trong ngực.
Ly yếu ớt mỉm cười với hắn:
- Điện hạ, dù sao Thất gia cũng là hoàng đệ của chàng. Một giọt máu đào hơn ao nước lã,