pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.

cả thế gian này đều nợ mình, đều đáng hận.
Vài trăm người chết thì sao? Khi chẳng yêu thương ai, chẳng quan tâm ai thì dù cả thế gian đều diệt vong cũng được. Đến bản thân mình còn không cần thì còn lưu luyến những người xa lạ đó sao?
Nhưng cái ngày nàng vì Tiêu Phàm mà đau lòng thì tất cả đã bắt đầu thay đổi. Hắn chậm rãi bước vào trái tim nàng, khiến nàng yêu hắn, thương hắn. Nàng đau đớn vì hắn bị thương, quan tâm đến sống chết của hắn thì nàng cũng thấu hiểu nỗi đau của người nhà những binh lính ngoài mặt trận, những người vùi thây nơi chiến trường.
Phương Thiếu Lăng nói không sai, không đủ nhẫn tâm thì nghiệp lớn khó thành. Nàng so với hắn đúng là đã thiếu phần tàn nhẫn. Cho nên ngai vàng kia nàng cam nguyện dâng cho hắn, chấp nhận như lời tiên đoán nhiều năm trước trở thành yêu nghiệt làm tàn lụi cơ nghiệp của Tế gia.
Từng cơn gió lạnh buốt thổi qua chiến trường không hiểu sao lại giống như đang thổi vào trái tim Phương Thiếu Lăng.
Ngay từ đầu hắn đã lợi dụng nàng, từng bước một tính kế nàng. Cho đến giờ đều là nàng giúp hắn chứ không phải hắn giúp nàng.
Ngày hôm nay nếu nàng chết thì đó là vì Phương Thiếu Lăng hắn chứ không phải vì Tế Khắc.
Người hãm hại nàng là Tế Khắc nhưng người không cứu nàng lại là hắn.
Khi hắn nói kẻ anh hùng không cam lòng cô độc, hắn muốn cả thiên hạ và giai nhân nàng đã mỉm cười. Nụ cười ấy hắn vĩnh viễn cũng không quên. Nàng cười hắn ngây thơ chăng?
Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, hắn sao có thể có tất cả mọi thứ.
Hắn đã vì ngai vàng này mà lựa chọn buông tha nàng. Đã có thể buông tay một lần thì thêm lần nữa có gì khó khăn?
Nhưng vì sao đến lúc này hắn vẫn do dự như vậy? Nhìn thân ảnh mảnh mai của nàng giữa không trung, nghĩ đến chỉ một lát nữa nàng sẽ trở thành một thi thể thì tim hắn lại đau đớn như bị bóp nghẹt.
Tế Tuyết khó khăn hít thở, chiếc khăn trắng nắm ở bàn tay bị thương quả là cực hình. Phần thịt mềm đang chảy máu chỉ cần cọ nhẹ vào lớp vải cũng đau đớn như tra tấn.
Nàng nhìn mấy vạn quân đang xếp hàng rất có trật tự bên dưới. Trong đám đông ấy bóng dáng Phương Thiếu Lăng vẫn nổi bật vô cùng.
Hắn vẫn chưa phát hiệu lệnh tấn công. Kẻ ngoan tâm vô tình như hắn có thể vì nàng mà do dự lâu như vậy cũng khiến nàng cảm động.
Thật ra việc công thành chỉ là vấn đề thời gian. Hắn sẽ không vì nàng mà từ bỏ, dù sao nàng cũng sẽ chết, coi như nàng vì Diệm quốc sớm có ngày an bình mà thành toàn cho hắn.
Bàn tay nàng thả lỏng, chiếc khăn nhuộm đầy máu bay trong không trung. Sắc đỏ chói mắt tựa như cánh bướm lộng lẫy thu hút tất cả sự chú ý của mọi người.
Trong quân đội Diệm quốc, cờ đỏ chính là hiệu lệnh tấn công. Chiếc khăn tay đỏ thắm bay phấp phới giống như một lá cờ.
Quân lính kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, không ai nghĩ đến cái vị chủ tử mặt hoa da phấn chỉ biết đứng sau lưng tướng quân của bọn họ lại có cốt khí đến như vậy.
Phó tướng quay sang nhìn Phương Thiếu Lăng, thấy bàn tay hắn đang xiết chặt cương ngựa. Vẻ mặt ung dung thường ngày biến đâu mất, tuấn nhan lạnh lùng phảng phất thê lương.
- Tế Tuyết, vĩnh biệt! –Phương Thiếu Lăng khẽ mấp máy môi.
Hắn giơ một tay lên cao, tức thì phía sau vang lên tiếng trống dồn dập, lá cờ lớn màu đỏ thắm được đưa lên, vẫy hai vòng trong không trung. Tiếng la hét của quân lính vang vọng như sấm.
Tế Khắc nhìn thấy Phương Thiếu Lăng phát lệnh tấn công thì quả thật đã tức phát điên. Hắn rút kiếm của thủ vệ bên cạnh rồi đặt lên sợi dây thừng đang treo Tế Tuyết.
- Thất đệ, không nên trách ta! Đây đều là do Phương Thiếu Lăng không muốn cứu ngươi.
Tế Tuyết hơi mỉm cười, chết thế này cũng không tính là quá tê, so với việc bị rút từng cái móng tay rồi đủ kiểu tra tấn khác thì tan xương nát thịt dưới chân thành còn khá hơn.
Nàng vẫn chưa gặp được Tiêu Phàm, mà cũng chẳng sao, gặp được hắn thì thế nào? Nàng và hắn kiếp này đã định sẵn là hữu duyên vô phận.
Sợi dây thừng bị chặt đứt, Tế Tuyết cảm thấy cả cơ thể mất đi điểm tựa duy nhất liền rơi xuống, nhưng chỉ trong một tích tắc mọi thứ đều dừng lại, dường như có thứ gì đó bay vụt qua nàng.
Bên tai nàng vang lên tiếng hét, vô số âm thanh hỗn loạn.
Tế Tuyết mở mắt ra phát hiện thấy mình vẫn đang lơ lửng giữa không trung. Dưới chân thành, Tế Khắc nằm trên nền đất lạnh lẽo, đầu vỡ toác, máu tươi lênh láng tràn ra.
Thứ vừa lúc nãy bay qua người nàng cùng tiếng hét kia… hình như là hắn.
Tế Tuyết nghi hoặc ngẩng đầu lên. Sợi dây thừng đang treo nàng vốn bị chặt đứt được một người giữ lại.
Gương mặt đã khắc sâu trong lòng nàng hiện ra ngay trước mắt.
- Tiêu Phàm! –Nàng run rẩy thốt lên.
Tất cả mọi thứ xung quang bỗng nhiên đều chẳng còn quan trọng gì nữa. Nàng không còn bận tâm đến chiến trận, không còn nghe thấy bất cứ tiếng la hét nào, nàng chỉ nhìn thấy hắn, chỉ thấy ánh mắt lo lắng tiều tuỵ của hắn.
tp 102
Tiêu Phàm cố trấn an nàng:
- Đừng sợ, ta sẽ kéo nàng lên!
Hắn phải dùng cả hai tay để kéo sợi dây thừng, một tên thuộc hạ của Tế Khắc lao đến chém vào tay Tiêu Phàm.