Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.
thiếp không muốn chứng kiến chàng huynh đệ tương tàn.
Tế Tuyết nhếch miệng cười lạnh. Bọn họ còn chưa tới mức huynh đệ tương tàn hay sao?
- Nàng ngốc quá, nàng tưởng trên đời này ai cũng lương thiện như nàng sao? –Tế Khắc dịu dàng vuốt tóc Ly.
Còn không nhận ra cô ả giả vờ, xem ra đầu có lão Lục thật sự bị hỏng rồi. Khó trách toàn bị Phương Thiếu Lăng đánh bại. Tế Tuyết lắc đầu thở dài.
Nhìn hai người kia tình nùng ý mật rời đi, Tế Tuyết vừa khó hiểu vừa buồn cười. Rốt cục là Tế Khắc đã ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà ngu ngốc đến vậy, không lẽ hắn yêu Ly thật?
Người ta nói độc nhất là lòng dạ đàn bà, nàng không tin Ly đột nhiên có lòng tốt che chắn cho nàng. Cô ta hẳn phải có mục đích khác.
Tế Tuyết đoán không sai, đêm hôm ấy Ly lại tới tìm nàng.
- Vương gia, tình hình hiện nay chắc vương gia đã rõ. Tính mạng vương gia giờ như ngàn cân treo sợi tóc, Lục hoàng tử hỉ nộ vô thường, nhất định sẽ làm khó vương gia. Tây Thần vẫn chưa thể tới được, chỉ e nước xa không cứu được lửa gần. Ta muốn giúp vương gia trốn đi trước, có điều việc này rất nguy hiểm.
Tế Tuyết bình tĩnh hỏi Ly:
- Ngươi muốn gì?
Ly hơi sững người lại, trong giây lát lập tức lấy lại vẻ nhu mì ôn hoà.
- Vương gia đúng là trí tuệ uyên bác, chỉ vài lời ngắn ngủi đã đoán ra tâm ý của ta. Ta không quản nguy hiểm cứu vương gia, hy vọng sau này vương gia và Tây Thần sẽ không gặp lại nhau nữa.
Cái đuôi của con hồ ly cuối cùng cũng lòi ra. Cô ả muốn thừa nước đục thả câu, dùng tính mạng của nàng để chia rẽ nàng và Tiêu Phàm.
Tế Tuyết chỉ cảm thấy mỉa mai, thật ra cô ta đâu cần phải làm gì, nàng và Tiêu Phàm căn bản đã không còn hy vọng gì nữa, chỉ là cả hắn và nàng đều chưa nỡ buông bỏ đoạn nhân duyên này.
- Mị phu nhân, ngươi nên nhớ kể từ khi ta lọt vào tay các ngươi thì đã không nghĩ đến chuyện có thể sống sót trở ra nữa rồi. Ta biết ngươi và Tế Khắc thật sự là một đôi trời sinh, vẻ ngoài tao nhã nhưng bên trong chẳng khác nào ma quỷ ăn thịt người. Các ngươi muốn chém muốn giết ta không có gì để nói, nhưng ta cũng chẳng lo lắng lắm đâu, cho dù ta chết thì các ngươi cũng rất nhanh sẽ xuống địa ngục bầu bạn cùng ta thôi.
Ly khẽ nghiến răng, cô ta xiết chặt chiếc khăn lụa trong tay, gương mặt xinh đẹp vì tức giận mà trở nên vặn vẹo. Tế Tuyết đột nhiên cảm thấy mắt nàng đúng là đã không còn tinh tường như trước nữa, làm sao nàng lại có thể từng nghĩ rằng cô ta xinh đẹp. Rõ ràng là xấu xí hung ác như rắn rết.
- Mị phu nhân, ta có lời này muốn khuyên ngươi, hiền lành thì xinh đẹp, độc ác thì xấu xí. Ngươi nên tự soi mình vào gương đi, nhìn ngươi bây giơ giống như nữ quỷ vậy, thật doạ người! –Giọng nàng trong trẻo mà lạnh lùng giống như một gáo nước lạnh tạt vào cô ta.
Ly vừa tức vừa hổ thẹn, nhanh chóng đẩy cửa phòng giam ra ngoài, bước chân nện thình thịch xuống nền đá, mất hết vẻ tao nhã yểu điệu thường ngày.
Tế Tuyết chán nản nằm xuống chiếc giường cứng quèo, thầm nghĩ hình như dạo gần đây quá rảnh rỗi nên nàng mới hứng thú làm mấy việc nhàm chán này.
Bản thân mình chẳng tốt đẹp gì mà còn lên mặt dạy dỗ người khác, đúng là nhàn cư vi bất thiện.
Ngày hôm sau, Ly dẫn theo một hầu gái đến phòng giam Tế Tuyết. Cô ta ăn mặc rất đẹp, dáng vẻ phong tình vạn chủng, chỉ một cái liếc mắt cũng có thể khiến nam nhân mềm nhũn người.
Tế Tuyết hơi nhăn mày, nàng đoán cô ả định trả thù nàng, có điều chẳng hiểu vì sao đi trả thù lại phải chải chuốt như vậy, loè loẹt đến mức đám vẹt cũng phải hổ thẹn không bằng.
- Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, ngươi có đồng ý điều kiện của ta không? –Ánh mắt của Ly mang theo sát ý rất rõ ràng.
- Cần ta nhắc lại những lời đêm qua ta đã nói sao?
Ly gật đầu cười, ả phất tay ra hiệu cho người hầu.
Tế Tuyết nhanh chóng bị chế trụ. Ly tới gần nàng, nhẹ nhàng cầm bàn tay của nàng lên, ngắm nhìn những ngón tay thon dài.
- Nghe nói đôi tay này của ngươi vô cùng tài hoa, mỗi lần chơi đàn sẽ khiến cho người ta thần hồn điên đảo, ngươi chắc chắn nhờ nó mới có thể quyến rũ chàng. Ta huỷ đi bàn tay của ngươi rồi xem ngươi dùng cách nào mê hoặc người khác.
Cô ta vừa nói vừa rút từ tay áo ra một vật bằng kim loại có hình dạng giống như một chiếc kìm.
Tế Tuyết nhíu mày, thật không hổ là đồ đệ của Trầm Quân, cách tra tấn cũng không giống người thường.
Ly dùng kìm kẹp lấy móng tay của Tế Tuyết, khoé môi cong cong tạo thành một nụ cười rực rỡ, cô ta dồn sức rút thật mạnh.
Chiếc móng tay đầu tiên bị rút ra, vật đáng lẽ vẫn cắm sâu vào da thịt bây giờ lại bị người ta dùng sức tách đi, đau đớn chẳng khác nào có người cắt từng miếng thịt.
Tế Tuyết cắn môi đến bật máu.
Đau! Đau kinh khủng!
Máu từ đầu ngón tay phun ra tạo thành những vết đỏ tươi chói mắt dưới nền đá.
Ngón tay xinh đẹp của nàng bây giờ máu thịt lẫn lộn không thể nhìn ra hình dáng ban đầu.
Ly thoả mãn bật cười, tiếng cười ghê rợn khiến nàng nhớ đến tiếng rít của loài rắn.
Cái móng tay thứ hai, thứ ba… Tế Tuyết đau đớn tới ngất đi lại bị dội nước lạnh cho tỉnh lại. Nàng mệt mỏi hé mắt ra nhìn bàn