Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
tay trái với ba ngón tay máu thịt lẫn lộn.
Cửa phòng giam đột ngột mở ra lần nữa. Tế Khắc bước vào, kinh ngạc nhìn Tế Tuyết rồi lại nhìn Ly. Sự việc bất ngờ khiến Ly chưa kịp trở tay, cô ta ngại ngùng cúi đầu xuống, né tránh ánh mắt sắc bén của hắn.
Tế Khắc không nói gì, chỉ nhếch miệng cười lạnh. Hắn phất nhẹ tay, Tế Tuyết bị lôi ra ngoài.
Đầu óc nàng có chút thanh tỉnh, nàng cố sức lấy chiếc khăn từ tay áo ra, dùng bàn tay bị thương nắm chặt lấy nó.
Máu từ vết thương tràn ra dần nhiễm đỏ chiếc khăn.
Tường thành bằng đá vững chắc đang bị phủ một lớp tuyết mỏng. Bên dưới kia, năm vạn quân lính đang bao vây thành, chuẩn bị sẵn sàng tiến công bất cứ lúc nào.
Phương Thiếu Lăng vẫn giữ vẻ tuấn nhã ung dung như trước. Hắn đã tính toán kĩ thời điểm. Lương thực và thuốc men trong thành giờ đã cạn kiệt. Lúc này lòng người rối loạn, binh lực suy yếu, là thời cơ thích hợp nhất để tấn công.
Trên tường thành cao, Tế Khắc xuất hiện cùng đám hộ vệ thân tín của hắn. Bọn họ quăng dây thừng treo một người lơ lửng trước thành.
Phương Thiếu Lăng cứng đờ người nhìn Tế Tuyết bị trói chặt hai tay, gương mặt trắng bệch như giấy bị treo trên cao. Tế Khắc đã lâm vào đường cùng, hắn muốn dùng tính mạng của Tế Tuyết để thử áp chế Phương Thiếu Lăng.
- Tướng quân, có lui binh không? –Phó tướng bên cạnh hoảng sợ hỏi hắn.
Đáp lại chỉ là sự im lặng.
Có nên lui binh không? Chẳng phải chính nàng đã bảo hắn công thành hay sao?
Hoa khai kham chiết trực tu chiết
Mạc đãi vô hoa không chiết chi
Nhưng nếu tấn công thật, dù nàng không bị Tế Khắc giết thì cũng vì tên bay đạn lạc mà chết.
Phương Thiếu Lăng đột nhiên nhớ lại một buổi tối rất lâu về trước nàng cùng hắn đánh cờ. Khi ấy hai tỷ đệ nhà Đoan Mộc mới bị tống giam. Hắn hỏi nàng xem nên xử lý chúng thế nào, thực chất chỉ là hỏi lấy lệ, hắn không nghĩ nàng sẽ thực sự để tâm đến hai tên nội gián tép riu đó.
tt va ptl1
Không ngờ Tế Tuyết lại nói một cách nghiêm túc:
- Một là giết bỏ, hai là tha đi!
Giết chúng? Cho chúng chết dễ dàng như vậy đúng là quá hời rồi, còn tha bổng thì không bao giờ có khả năng.
- Hạ quan thấy kẻ có tội mà trừng phạt như vậy sẽ khiến lòng quân phẫn nộ.
- Ý ngươi thế nào?
- Nữ xung làm quân kỹ, nam đóng dấu làm nô lệ, bây giờ đang có chiến tranh thì phục vụ trong quân đội, khi hết chiến trận sẽ đày đi vùng Kinh Bắc khổ sai.
Ép một nữ nhân như Đoan Mộc Liên làm quân kỹ đúng là còn khổ sở hơn chết. Tế Tuyết không đặc biệt ghi nhớ dung mạo cô ta, chỉ nhớ loáng thoáng dáng vẻ thướt tha yểu điệu cùng tiếng đàn thanh nhã. Để hai tỷ đệ bọn họ phục vụ trong quân đội chắc chắn sẽ bị đám binh lính giày vò, cuộc sống như thế e còn kinh khủng hơn địa ngục. Phương Thiếu Lăng ra tay quả nhiên đủ tàn nhẫn.
- Đoan Mộc Liên trước đây từng hầu hạ ngươi, ngươi thực sự muốn nhìn nữ nhân từng kề cận gối chăn với mình trở thành kĩ nữ ai cũng có thể làm chồng sao?
Phương Thiếu Lăng hạ một nước cờ, mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm loé lên tia sáng kì lạ.
- Hạ quan chưa từng chạm vào cô ta.
- Chẳng phải đêm nào Đoan Mộc Liên cũng hầu hạ ngươi sao?
Tế Tuyết nghi hoặc nhìn hắn, nếu hắn không sủng ái Đoan Mộc Liên thì làm sao khiến cô ta tin mỹ nhân kế của mình đã thành công.
- Tắt đèn rồi nhà ngói như nhà tranh.
Một câu này của Phương Thiếu Lăng đủ khiến Tế Tuyết không còn gì để hỏi. Nếu đúng như lời của hắn thì Đoan Mộc Liên đã trở thành quân kỹ từ lâu rồi, chẳng qua bây giờ mới công khai thân phận mà thôi.
- Hạ quan có chút thắc mắc. Trước đây vương gia có thể để vài trăm huyết nô chết lấy máu nuôi hồng ma, vì sao bây giờ lại thương xót hai kẻ nội gián? Vì bọn chúng mà anh em binh lính bị thương vong rất nhiều, nếu không trừng phạt chúng một cách thích đáng thì làm sao có thể làm yên lòng quân, an ủi vong linh những người đã ngã xuống.
Tế Tuyết lắc đầu, đôi mắt bạc toả ra ánh sáng nhè nhẹ làm người ta không thể dời mắt.
- Sai rồi, những binh lính đó không chết vì hai tỷ đệ Đoan Mộc, bọn họ chết vì ta và ngươi. Ai cũng vì mục đích của mình mà hành động, bọn họ vì chủ nhân mà làm nội gián thì có gì sai? Nhưng ta và ngươi biết rõ còn mặc kệ bọn họ ra tay khiến cho những binh lính kia phải chết, đó là lỗi của chúng ta.
Nếu không có thất bại lần ấy thì Tế Khắc sẽ không tin gian kế của hắn đã thành công.
- Để đạt được thắng lợi lớn cần phải có sự hy sinh. –Phương Thiếu Lăng lạnh nhạt nói.
Hắn hạ nước cờ cuối cùng. Lần này Tế Tuyết thua.
Phương Thiếu Lăng trước khi rời đi bỗng nhiên hỏi nàng:
- Vì sao? Hạ quan chưa bao giờ biết vương gia lại yếu đuối như vậy, không tàn nhẫn thì nghiệp lớn khó thành.
Tế Tuyết không trả lời hắn. Nếu là trước đây nàng sẽ chẳng phân vân suy nghĩ gì về những người đã chết, nàng xem sự hy sinh của bọn họ vì nàng là điều đương nhiên. Nhưng bây giờ thì khác.
Nàng không nghĩ đó là yếu đuối, nên nói đó là quá trình phục thiện. Năm đó khi bị Diệc Hàn phản bội, mẫu phi chết thảm, trong lòng nàng tràn ngập hận thù, nàng giống như con quái vật xấu xí cảm thấy