Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.
Vì phải giữ Tế Tuyết nên hắn không thể đánh trả, chỉ có thể tận lực né tránh. Cơ thể nàng cũng lắc lư theo.
Thanh đao sượt qua cánh tay làm Tiêu Phàm bị thương, hắn vẫn nắm chặt sợi dây, máu từ vết thương bắt đầu chảy xuống.
Tế Tuyết lo lắng dồn hết sức mà hét lên:
- Tiêu Phàm, mau buông tay!
Tiêu Phàm sững người lại, hắn dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn nàng. Mắt thấy kẻ địch sắp chém xuống một đao nữa nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, chỉ đứng như hoá đá nhìn mình làm Tế Tuyết sợ đến toát mồ hôi.
Cái bóng màu lam xẹt qua, tên thuộc hạ của Tế Khắc đổ gục xuống. Tế Tuyết không biết là ai đã ra tay nhưng đoán chừng là người của Tiêu Phàm, hắn chắc sẽ không ngu ngốc đến mức một mình tới cứu nàng.
Kéo được nàng lên an toàn Tiêu Phàm vội vã cởi dây trói ở cổ tay nàng, hắn nhìn những ngón tay bị thương của nàng thì không nhịn được bốc hoả.
- Ai? Là ai tra tấn nàng, có phải Tế Khắc không?
Tế Tuyết đã quên mất đau đớn trên cơ thể, nàng nhớ đến lúc nãy hắn suýt chút nữa thì chết liền nổi giận.
- Chàng điên rồi, vì sao lại mặc hắn tấn công, chàng muốn chết phải không?
Tiêu Phàm cười thê lương. Hai tay hắn ôm lấy gương mặt nàng, cặp mắt đen chập chờn ngọn lửa nóng rực.
Đó giống như ngọn lửa của sự tuyệt vọng, ngọn lửa ấy đang trực chờ bốc cháy huỷ hoại cả hai người họ.
- Nàng muốn ta buông tay còn gì. –Giọng hắn khản đặc. –Nàng muốn chết phải không? Chúng ta cùng chết!
Tế Tuyết sững sờ không trả lời. Tiêu Phàm bây giờ đã không còn là Tiêu Phàm trước đây nữa.
Hắn cũng giống như nàng, đã bị dồn đến vực thẳm, muốn quay đầu lại chẳng nhìn thấy đường.
Trên thành lúc này có một nhóm người áo đen xuất hiện. Bọn họ chăm chú quan sát Tiêu Phàm, kẻ cầm đầu không nói không rằng ngay lập tức lao đến.
Tiêu Phàm vội vã đẩy Tế Tuyết ra sau mình, dùng cánh tay chưa bị thương chống đỡ kẻ áo đen. Một hai người thì hắn còn miễn cưỡng đánh được, nhưng cả nhóm bọn họ cùng xông lên khiến Tiêu Phàm trở tay không kịp. Hắn không thể thoải mái đánh lại vì còn phải bảo vệ nàng.
Nam Thần và một đứa bé gái chạy tới hỗ trợ Tiêu Phàm. Tế Tuyết cảm thấy đứa trẻ này có chút quen mắt, nhìn kỹ thì nó chính là đứa bé đã đem ngọc tỷ truyền quốc giao cho nàng.
Đám người áo đen không phải thủ hạ bình thường, tất cả đều là cao thủ nên ba người họ chống đỡ có phần khó khăn.
Tiêu Phàm không dám dùng Hồng huyết thuỷ, sợ trong lúc không khống chế được sẽ đả thương đến Tế Tuyết. Hắn vừa giao đấu với hai kẻ áo đen vừa nhắc nhở nàng:
- Cẩn thận, theo sát ta!
Hai thanh kiếm đồng loạt chém về phía Tiêu Phàm, hắn giơ kiếm ra đỡ lại. Hai kẻ kia dồn sức đẩy Tiêu Phàm lùi về sau. Vết thương trên vai hắn chưa lành vì cử động quá mạnh lập tức vỡ ra, máu nhiễm đỏ lớp áo ngoài.
Tế Tuyết bỗng nhiên ôm chặt lấy lưng Tiêu Phàm. Hắn hơi phân tâm nhưng nhanh chóng đẩy lui hai kẻ kia.
Không hiểu sao nàng đột nhiên hành động kì lạ như vậy, hắn gỡ tay nàng ra, lo lắng quay lại.
- Tế Tuyết, nàng sợ sao?
- Không, không sao… -Nàng mấp máy môi, giọng nói yếu ớt như sắp tan vào gió.
Gương mặt nàng tái nhợt không chút huyết sắc, cả người đều rũ xuống phải tựa vào hắn mới không ngã gục. Tiêu Phàm hoảng hốt giữ lấy nàng.
Trên ngực Tế Tuyết, ngay vị trí trái tim, vết máu đỏ tươi dần dần nở rộ. Tiêu Phàm cứng đờ người nhìn mũi tên cắm xuyên qua tim nàng từ phía sau.
Không phải nàng đột nhiên ôm hắn vì sợ hãi, nàng muốn chắn mũi tên đó cho hắn.
- Không! Không!… –Hắn gào lên đau đớn, tuyệt vọng tưởng như trời đất đều đang sụp đổ.
Nàng yên lặng nằm trong tay hắn, mệt mỏi tới mức không thể mở mắt ra được. Mọi âm thanh đều biến mất. Ngay cả đau đớn trên cơ thể cũng dần trở nên mơ hồ. Bên tai nàng vang lên tiếng gọi tuyệt vọng của Tiêu Phàm, nàng muốn đáp lại hắn nhưng không được, xung quanh nàng lúc này chỉ còn là bóng đêm vô tận.
Ở phía bên kia chiến tuyến, Phương Thiếu Lăng sững sờ đánh rơi cung tên. Ánh mắt thất thần nhìn lên tường thành sừng sững, đã không còn thấy hình bóng của nàng nữa.
Phó tướng có phần kinh hãi nhìn Phương Thiếu Lăng, ngày thường vị tướng quân trẻ tuổi này vốn nghiêm nghị vậy mà thời khắc khốc liệt mưa máu gió tanh lại bật cười. Tiếng cười ấy một chút vui vẻ cũng không nhận ra, càng nghe càng thấy điên loạn.
- Tế Tuyết, Tế Tuyết… -Hắn lặp đi lặp lại cái tên ấy.
Ở thời khắc nào cũng vậy, nàng luôn luôn không cần suy nghĩ mà lựa chọn Tiêu Phàm.
Người yêu nhất trong lòng đã không còn bên cạnh
Cánh hoa bay rợp cả trời xanh
Tầm xuân đơn côi, dệt kén một mình
Năm tháng vụt bay mình ta vẫn quá si tình, quá điên loạn
Tơ duyên khó dứt, quyển sách rách nát chẳng thể ghi lại
Liễu đứng một bên cũng lo lắng lên tiếng:
- Đừng đi vội, huynh băng bó vết thương lại đã. Tuyết rơi nhiều thế này đi một lúc hai chân cũng đóng băng, huynh muốn chết dọc đường sao?
Tiêu Phàm lười tranh luận với hai người họ, hắn sờ bàn tay Tế Tuyết thấy hơi lạnh đi thì sợ hãi cởi áo khoác ra, bao chặt quanh người nàng.
- Tây