Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.

nhớ, tôi từng gặp cô gái ấy rồi, tóc dài”. Giọng của Mễ Tĩnh Văn trầm xuống, sau đó lại cao lên, “Chà, khâm phục, khâm phục! Bao giờ họ kết hôn vậy, để tôi còn chuẩn bị phong bì thật dày”.
Tề Huy kín đáo quan sát Mễ Tĩnh Văn, cảm thấy cô có vẻ ổn hơn tưởng tượng của anh, không nén được vẻ đắc ý, hừ, anh Bùi, tôi đã thay anh diệt trừ tận gốc hậu họa bên ngoài, đây chính là quà cưới của tôi.
“Có lẽ cũng sắp rồi, sống chung rồi mà”. Tề Huy bổ sung một câu trí mạng.
“Tôi đã nói mà, đến hỏi han tôi cũng không thèm, thì ra là như vậy”. Mễ Tĩnh Văn giằm nát những miếng kem còn sót lại trong cốc.
Tiễn Mễ Tĩnh Văn xong, Tề Huy kêu lên vì vui sướng, nghe được tin này hẳn Mễ Tĩnh Văn sẽ thực sự từ bỏ mọi ý định. Bùi Trung Khải, anh không biết là tôi đã giúp anh giải quyết một việc lớn như thế nào đâu, cứ chờ mà cảm ơn tôi nhé!
Cố Hứa Ảo nhận được điện thoại của Triệu Thư Lập, phải mất một hồi sau thì cô mới nhớ ra đó là ai. Triệu Thư Lập dường như không để bụng chuyện đó, anh do dự một hồi lâu rồi mới lên tiếng, hỏi Cố Hứa Ảo buổi chiều tan làm có thời gian không. Cố Hứa Ảo lờ mờ đoán được đó là chuyện gì, liếc nhìn đồng hồ rồi hẹn Triệu Thư Lập hết giờ làm gặp nhau ở một quán cà phê. Triệu Thư Lập đến trước, nhìn thấy cô đi vào bèn đứng dậy vẫy tay. Vẻ mặt của Triệu Thư Lập hơi tối, nhưng không vì thế mà làm mất đi vẻ thanh tú. Khi anh đứng dậy, đã có mấy cô gái cứ nhìn về phía anh.
Cố Hứa Ảo ngồi xuống chỗ, uống một hơi gần hết cốc nước hoa quả, nhìn sang cốc cà phê của Triệu Thư Lập vẫn còn nguyên chưa hề đụng đến, anh vẫn ngồi im và nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Cảm nhận được ánh mắt của Cố Hứa Ảo, Triệu Thư Lập quay đầu lại, cười với vẻ xin lỗi và nói: “Xin lỗi cô Cố. Không phải là tôi có ý làm cho cô khó xử, mà là tôi thực sự không biết phải nói như thế nào mới được”.
Cố Hứa Ảo chăm chú nhìn chàng trai khôi ngô trước mặt, đó là một khuôn mặt khác hẳn Bùi Trung Khải. Bùi Trung Khải lăn lộn nhiều năm trên thương trường nên không có vẻ trí thức bình thường mà toát lên khí chất của một thương nhân điển hình, nhanh nhạy giảo hoạt, lạnh lùng và bình thản. Triệu Thư Lập không như vậy, con đường nghiên cứu đã khiến anh có vẻ ngoài của một nhân tài thanh cao. Một người như vậy bước ra xã hội ít nhiều cũng có vẻ ngơ ngác ngờ nghệch, cũng không thể trách Lỗ Hành được, tử nhỏ lớn lên cùng một người như thế, không ngưỡng mộ, không nảy sinh tình yêu mới là lạ, thành đôi lứa là do nhân duyên, còn không thành thì chắc hẳn là do số phận của Lỗ Hành.
“Tiểu Hành sắp kết hôn phải không?”. Triệu Thư Lập từ tốn hỏi, nghe kỹ thì sẽ thấy giọng nói ấy hơi run run.
“Sao hai người lại phải khổ như vậy?”. Cố Hứa Ảo nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Triệu Thư Lập, bất giác thở dài.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Cô ấy ghét tôi”. Triệu Thư Lập nhấp một ngụm cà phê. Cố Hứa Ảo biết cốc cà phê đó không đường không sữa, chắc hẳn lúc này lòng anh còn đắng hơn cả cà phê.
“Cách đây ít hôm, Tiểu Hành có gửi cho tôi một lá thư, hôm qua người nhà tôi gọi tới nói rằng, hình như cô ấy đã cười rồi”. Triệu Thư Lập cúi xuống màn hình điện thoại.
“Cô ấy kiên quyết không làm lễ cưới, chỉ để hai gia đình ăn một bữa cơm chung. Chồng cô ấy đang ở nước ngoài, hết tuần trăng mật họ sẽ sang Phần Lan”. Cố Hứa Ảo cũng chỉ nhận được điện thoại của Lỗ Hành sau khi cô đã ra nước ngoài. Cô gái dũng cảm ấy đã kiên quyết buộc mình không có đường lui, có lẽ, chuyện tình cảm cần phải có dũng khí ấy. Đó là cách giải quyết thà đau một lần, là cách để cho lý trí vượt lên si mê.
Cố Hứa Ảo đọc lá thư mà Lỗ Hành gửi cho Triệu Thư Lập, không dài lắm, nhưng mỗi một con chữ trong đó đều như những chiếc roi quất vào trái tim.
Thư Lập!
Em đã từng nghĩ đến một ngày có thể quang minh chính đại bỏ hai chữ “anh trai”, còn nghĩ xem em nên nói với anh bằng giọng như thế nào, là ngọt ngào, là bẽn lẽn điệu đà, hay là ngổ ngáo dữ dằn. Nhưng bây giờ, tất cả đều không còn cần đến nữa.
Viết đến hai chữ này, tự nhiên thấy vô cùng bình thản.
Anh và em đều hiểu rõ, từ khi còn là thiếu nữ mười mấy tuổi, em đã bắt đầu yêu anh, hoặc có thể còn sớm hơn nữa. Những người xung quanh đều biết Triệu Thư Lập là điểm yếu của em. Thuốc dù có đắng đến đâu, nhưng hễ anh cầm bát lên là em có thể uống hết một hơi, bài học dù có khó đến mấy, nhưng nhìn theo tấm lưng anh, em lại chăm chỉ học cho đến một giờ đêm… Nhưng, tâm tư của anh thì em càng ngày càng không hiểu.
Anh không nói câu nào, nhưng lại gửi một lá thư vào trước ngày em thi, khiến em thấy nhẹ nhõm, rồi sau khi thi xong lại đưa em đi ăn kem. Em đã tưởng rằng anh cũng thích em. Nhưng anh vẫn không nói gì. Em thi đỗ đại học không nói, em mười tám tuổi cũng không nói, ngay cả khi em có ý ra nước ngoài anh cũng không nói gì nhiều.
Anh có biết yêu một người mà chẳng có gì chắc chắn khó khăn đến mức nào không? Cha em thì nóng tính và thích dứt khoát, còn mẹ em thì lại tránh không nhắc đến. Anh không thể để một cô gái như em đến nhà anh đặt vấn đề được, đúng không?
Có thể anh có cái khó củ