Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
to: “Nha đầu rất tốt, bảo gì làm nấy, còn vợ ấy à,... Ối cha, ối cha”.
“Thế thì được, sẽ mua cho anh một nha đầu, sau đó thì thành vợ, rồi cũng sẽ được như bây giờ thôi”. Cố Hứa Ảo ấn mạnh ngón tay, cô biết Bùi Trung Khải thích nói đùa.
Bùi Trung Khải lật người, chắp tay, “Xin phu nhân tha tội, từ sau anh không dám nữa”.
Cố Hứa Ảo làm điệu bộ như sẽ vặn tai anh, “Không dám cái gì?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
“Không dám coi phu nhân là nàng hầu (nha đầu) nữa”.
Cố Hứa Ảo nghiêm mặt định nói tiếp thì bị Bùi Trung Khải kéo đổ xuống. Đôi môi cô bị môi anh áp chặt, tay đang định vùng ra, cũng lập tức bị anh tóm lấy. Cơ thể khi vừa mới tỉnh dậy lúc sáng sớm rất mềm, dường như chẳng có chút sức lực nào, nên cô đành mặc cho anh làm theo ý mình.
“Em mà còn đuổi anh, anh không về nữa, em tìm ai mà vui vẻ?”. Bùi Trung Khải mãn nguyện nhìn sự thay đổi của người đang nằm trong lòng, mỗi ngày một tiến bộ rồi, đã biết cách dụ dỗ đàn ông rồi.
Cô khẽ thở dồn: “Liệu có bị muộn không?”.
Anh càng đè chặt hơn: “Lúc này mà giả bộ như vợ hiền thì có vẻ giả tạo lắm”.
Cô trách yêu: "Ai cho anh nhớ đến nàng hầu?".
Anh cười khùng khục: “Bẩm phu nhân, ngày mai xin tha cho ít tiền để mẹ người ta mang về gả chồng”.
Cố Hứa Ảo không nín được cười, cô cảm thấy rất vui. Cô thích khi được anh yêu tâm tư trong cô, thích vẻ anh ngây ra khi nhìn những biểu hiện của cô, thích sự si mê của anh đối với cơ thể của cô. Nguyên nhân chỉ có một, cô yêu anh.
Vừa đi vừa nghĩ, bất giác cô nở nụ cười, ngẩng đầu lên mới chợt nhận ra rằng cô đã đi qua mấy bến tàu điện, cô quyết định không đi xe nữa, vì cũng chỉ qua mấy bến nữa là về đến nhà. Bụng sôi ùng ục, lúc này cô mới cảm thấy đói. Vừa rồi, cô đã ngồi cùng với Triệu Thư Lập gần ba tiếng đồng hồ, và chẳng ai nghĩ đến chuyện ăn uống. Khi tâm trạng buồn rầu thì phản ứng của cơ thể cũng trở nên chậm chạp hẳn.
Là Ai Đã Ra Tay
Bức tường lạnh toát sau lưng như dính vào người, hơi lạnh từ đó truyền khắp tứ chi, mang đến cảm giác tê tái, nhưng đầu óc thì vẫn tỉnh táo. Cố Hứa Ảo ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời đen thẫm trên đầu, một đêm không trăng và vắng gió. Trong đầu cô đang nhớ lại những lời mà hai người đó nói. Cô đã đắc tội với ai, ai thấy gai mắt vì cô? Tự hỏi mình từ xưa tới nay là người luôn luôn giữ mình, làm sao có chuyện đắc tội với người khác?
1.
Năm nay mùa thu đến rất sớm, những cơn gió buổi tối đã khiến người ta thấy lạnh. Cố Hứa Ảo cuộn mình trong chiếc áo khoác. Điện thoại đổ chuông, là của Triệu Thư Lập. Quả nhiên sau đó Triệu Thư Lập cũng mới nhớ ra rằng quên mời Cố Hứa Ảo ăn cơm, nên đã gọi điện xin lỗi. Cố Hứa Ảo trả lời không sao, rồi bảo Triệu Thư Lập cũng nghỉ ngơi sớm đi, đừng nghĩ nhiều đến chuyện của Lỗ Hành nữa. Trong ngõ rất tối, từ phía ngược lại có mấy đốm sáng lập lòe lập lòe, hình như là những đầu thuốc của hai người. Cố Hứa Ảo vừa nghĩ vừa tránh sang bên nhường đường.
Đột nhiên có một người cầm đèn pin chiếu thẳng vào mặt cô, khiến cô chói mắt không nhìn thấy đường đi, vì thế trượt chân bất giác kêu “Ối”. Ở đầu dây bên kia, Triệu Thư Lập đang định tắt máy, nghe thấy thế vội hỏi: “Sao thế?”.
Truyện được đăng tại diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn.
Chiếc điện thoại bị văng ra ở bên cạnh vẫn nhấp nháy, trong màn đêm yên tĩnh vẫn nghe thấy loáng loáng tiếng gọi của Triệu Thư Lập ở đầu dây bên kia. Một tên nào đó nhặt chiếc điện thoại lên ném vào tường khiến nó vỡ thành bốn, năm mảnh bắn tứ tung, khi cô ngẩng đầu lên lần nữa thì hai kẻ ấy đã biến mất trong màn đêm.
Cố Hứa Ảo gắng sức xé miếng băng dính, rồi định dậy, nhưng chân đau nhói chắc là do cú đá bị hụt vừa rồi khiến chân cô bị trẹo. Trên trán dòng máu nóng trào xuống, mùi tanh nồng. Cô quyết định dựa vào tường, không kêu cứu, một chút máu ấy chẳng thể chết người được.
Triệu Thư Lập vừa rồi còn nghe thấy tiếng ồn ào, rồi ngay sau đó lại không thấy gì nữa. Đây không phải là việc tắt máy bình thường, tiếng kêu thất thanh vừa rồi của Cố Hứa Ảo chứng tỏ đã xảy ra chuyện gì đó. Triệu Thư Lập thấy rất lo lắng, nhưng anh không biết cô ở đâu, anh cũng lại không có số máy của Bùi Trung Khải, đầu mối duy nhất chỉ còn trông chờ vào Lỗ Hành, chắc hẳn cô ấy biết Bùi Trung Khải ở đâu. Thế rồi chẳng kịp cân nhấc nhiều, Triệu Thư Lập lật tìm số điện thoại rồi gọi cho Lỗ Hành, nhưng máy của cô cũng đã tắt. Anh cảm thấy rất chua chát, số máy mà anh không dám gọi tới thì ra đã chủ động cắt đứt mọi sự bẽ bàng của anh. Anh lắc đầu, trấn tĩnh nghĩ xem làm thế nào liên lạc với Bùi Trung Khải.
Bùi Trung Khải bồn chồn cứ nhìn vào màn hình của chiếc điện thoại, những tin nhắn anh gửi đi vẫn bặt vô âm tín, đã hơn mười một giờ rồi mà vẫn không thấy cô hồi âm. Trợ lý bên cạnh vẫn cứ nói, hôm nay Cố Hứa Ảo không cho anh về là đúng, anh không biết công việc đến mấy giờ mới kết thúc. Thế rồi chuông điện thoại vang lên chói tai, dường như cũng linh cảm thấy điều gì đó, anh chộp vội lấy nó. Người gọi là chủ