Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341613

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.

a anh, có thể cha em đã làm cách nào đó khiến anh thấy khó mà lui, nhưng em không thể trách ông ấy, vì ông ấy là cha em, em hiểu ông. Nhưng chỉ cần anh kiên trì, thì em cũng sẽ thuyết phục được ông. Song, anh đã không cho em một cơ hội.
Bây giờ thì em đã chọn từ bỏ, từ bỏ tình yêu đối với anh, cũng từ bỏ sự che chở mà cha dành cho em.
Trước đây em yêu anh (cuối cùng đã nói ra rồi) em sẽ dần dần quên tình yêu ấy, bây giờ thì em hận anh, em sẽ dần dần hóa giải nỗi hận ấy. Hận anh không phải vì anh không nói yêu em, cũng không phải vì mối tình tuổi trẻ phải hao mòn trong những năm tháng ấy, mà hận anh vì có một ngày em thấy mình thấy chán ghét, và buộc phải tìm ra lối thoát khác. Chính là anh đã khiến em nhận ra rằng, tình yêu rút gan rút ruột không hề lâu dài, nói chấm dứt là chấm dứt được ngay. Nếu có một ngày giỗ cho những điều đã mất, e có lẽ chẳng tìm ra được lý do chính đáng nữa. Tình yêu quả tình rất mong manh.
Phía dưới không có ký tên, còn thời gian thì là vào một tháng trước.
Một hồi lâu sau Cố Hứa Ảo mới ngẩng đầu lên, khóe mắt ươn ướt. Lỗ Hành là một người thông minh, lạnh lùng, chuyện gì cũng biết. Cô ấy rất dũng cảm, chỉ cần Triệu Thư Lập gật đầu là cô sẽ thách thức quyền uy của cha mình; cô lý trí và dứt khoát, khi phát hiện ra tình yêu mà cô theo đuổi cuối cùng đã không thể có kết quả, cô liền lập tức dứt bỏ. Trong đầu Cố Hứa Ảo chợt nhớ đến những lời Lỗ Hành đã nói. Cô ấy nói rằng, chọn người mình yêu thì sẽ vất vả cả đời, còn chọn người yêu mình thì sẽ hưởng phúc suốt đời. “Hứa Ảo, cậu cứ chờ xem, mình là người có phúc”. Cô còn nói, “Hứa Ảo, cậu cứ cất tiền mừng đi đã nhé, con của bọn mình sẽ đến đòi đấy”.
Lỗ Hành đã giải quyết việc rất sáng suốt, sau này, cho dù Triệu Thư Lập gặp ai, kết hôn với ai, thì có lẽ trong một góc sâu thẳm của trái tim vẫn giữ mãi hình ảnh khuôn mặt có nụ cười của cô em hàng xóm, nó trong sáng không chút bụi trần và nồng nhiệt chẳng toan tính.
Nhìn Triệu Thư Lập ủ rũ, Cố Hứa Ảo cảm thấy điệu bộ này của anh còn mê hoặc người khác hơn cả khi anh cười. Một lần nữa cô lại thấy phục Lỗ Hành, có lẽ cô ấy ghi nhớ và say đắm mỗi một nét mặt nhìn nghiêng, mỗi một biểu cảm của Triệu Thư Lập, vì vậy, cô ấy chỉ có thể thông qua việc kết hôn để thể hiện quyết tâm từ bỏ của mình. Chả trách mà Kiều Mẫn Chi cũng lại lao vào thay chỗ của Lỗ Hành, đàn ông đẹp thật đáng sợ!
“Lỗ Hành nói cô ấy sẽ hạnh phúc, nếu anh đã từng yêu cô ấy, hoặc vẫn còn đang yêu cô ấy thì hãy chúc phúc cho cô ấy. Tôi cho rằng, một kết cục như vậy cũng không phải là tồi”.
“Tôi cứ nghĩ rằng cô ấy là một bông hoa nhỏ trong nhà kính, dứt khỏi bóng râm che chở của cha, khi không chịu nổi sự vất vả của cuộc sống, thì thay cho việc hai người đổ lỗi oán trách nhau, chi bằng không bắt đầu. Nhưng, tôi đã đánh giá thấp sự dũng cảm của cô ấy, cô ấy đã dùng hôn nhân để rời khỏi sự bao bọc của gia đình”. Giọng của Triệu Thư Lập lộ rõ vẻ chua xót và nuối tiếc.
“Có lẽ tất cả chúng ta đã đánh giá thấp quyết tâm của Lỗ Hành. Tôi cũng đang nghĩ rằng gặp nhau không bằng đừng gặp, rồi cùng quên nhau, không hiểu đó có phải là điểm cuối cùng tốt nhất của tình yêu hay không?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Cố Hứa Ảo không chê trách Triệu Thư Lập, đối với chuyện tình cảm, cô và anh có những điểm tương đồng. Triệu Thư Lập như một tấm gương phản chiếu nỗi lo lắng, sợ hãi và do dự không dám tiến tới của Cố Hứa Ảo. Trong khi ấy, Lỗ Hành và Bùi Trung Khải nồng cháy như mặt trời rực rỡ, tự phụ nhưng lại vô cùng ấm áp. Nghĩ đến Bùi Trung Khải, trong lòng cô thực sự cảm thấy rất ám áp.
Chia tay Triệu Thư Lập, Cố Hứa Ảo cảm thấy đã sáng tỏ, nhìn theo bóng lưng cô đơn của anh chàng nho nhã ấy, cô cảm thấy mình thật may mắn vì đã có một người cứ bám theo cô, yêu cô, mặc dù câu chuyện mở đầu không đẹp, nhưng đã yêu rồi ai chẳng hy vọng sẽ có một kết cục tốt đẹp.
Cố Hứa Ảo đi dưới ánh trăng, nghĩ xem Bùi Trung Khải đang làm gì.
Mấy ngày nay Bùi Trung Khải phải tới làm việc ở khu ngoại ô, hội nghị bố trí chỗ ăn ở cho mọi người ở đó, nhưng hôm trước Bùi Trung Khải đã vượt chặng đường hơn tám mươi cây số giữa đêm để về với Cố Hứa Ảo, sáng sớm hôm sau lại vội vàng đi. Cố Hứa Ảo nhìn đôi mắt thâm quầng của anh mà thấy vô cùng xót xa, vì vậy cô đã bảo anh hai ngày sau đừng về nữa, dù sao cũng chỉ có hai đêm thôi.
“Cũng chỉ vì anh sợ em buồn”.
“Tất nhiên anh về là tốt rồi, có điều đi đi về về hơn một trăm cây số trong đêm như vậy, anh định làm cho em lo lắng hay sao?”.
“Nói thật lòng, đúng là hơi mệt thôi”. Bùi Trung Khải vươn người, theo đà gối đầu lên đùi Cố Hứa Ảo, “Hay là, anh ngủ thêm chút nữa, dù sao công việc sáng nay không quan trọng lắm, để cấp dưới làm là được”.
Cố Hứa Ảo không nói gì, massage đầu cho anh.
Tay cô chạm tới đâu, người anh thư thái tới đấy, anh nói: “Sang trái, sang phải, sang trái. Đúng rồi, dễ chịu quá. Em nói xem, sao trước đây anh không nghĩ tới việc mua một nha đầu về hầu hạ nhỉ?”.
Bàn tay trên đầu anh bỗng ấn mạnh hơn hẳn, Bùi Trung Khải cố ý kêu