Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/909 lượt.
giấu diếm thật sự rất giống là một đôi gian phu dâm phụ.”
Chu Tráng Tráng mặt lại đỏ: “Ý cậu là nói, mình giống Phan Kim Liên Phan đại mỹ nhân hay sao?”
Đại Kiều cũng bắt đầu muốn cắn lưỡi mình cho rồi.
Đảo mắt cái đã là thứ sáu, buổi chiều Hải Nhĩ lái một chiếc Subaru Forester (1) đến đón Chu Tráng Tráng, hai người trực tiếp chạy đến núi Thanh Lương. Địa điểm quan sát cách thành phố không quá 2 tiếng lái xe, lúc tới nơi trời cũng tối.
Mấy người bạn nhóm thiên văn xem ra cũng rất đúng giờ, không bao lâu sau liền lục tục kéo tới, nhìn qua đều là bộ dáng sinh viên tiêu biểu trong khoa, bạn gái đưa theo cũng đều là dạng chăm chỉ học hành, lương thiện mộc mạc, không gây cho Chu Tráng Tráng áp lực gì hết.
Chuẩn bị hoàn tất kính viễn vọng, thiết bị đặt camera, mấy đôi nam nữ bắt đầu đốt một đống lửa, vừa ăn này nọ vừa chờ đợi mưa sao băng.
Trong lúc chờ đợi thật nhàm chán, có người đề nghị chơi trò mạo hiểm nói thật, mọi người đều giơ tay tán thành.
Người thứ nhất thua lựa chọn nói thật, bị yêu cầu nói ra địa điểm nụ hôn đầu tiên, bạn nam kia thẹn thùng nói ra hai chữ “WC”, trừ bỏ Chu Tráng Tráng, còn lại mọi người đều yên lặng buông đũa trong tay xuống.
Người thứ hai thua lựa chọn mạo hiểm, bị yêu cầu đưa lưng về phía mọi người theo hướng ngược gió tè, kết quả không ngoài dự đoán ống quần ướt một mãng lớn.
Người thứ ba thua đúng là Hải Nhĩ, lựa chọn thiệt tình nói, phỏng chừng là bộ dạng lớn lên tốt như vậy nên mọi người cũng không nhẫn tâm làm khó hắn, chỉ yêu cầu nói ra hắn cùng bạn gái đã bắt đầu như thế nào.
Mà bạn gái của Hải Nhĩ trong miệng mọi người chính là Chu Tráng Tráng.
Vấn đề này, thật sự xấu hổ, Chu Tráng Tráng nhìn Hải Nhĩ, liền quyết định tự mình nói ra lời nói thật: “Kỳ thật chúng tôi . . . . . .”
“Là vào mùa thu, mình làm thí nghiệm quên cả thời gian, vài ngày không có ăn cái gì, thân thể cực độ suy nhược, cố gắng bò ra ngoài tìm quán ăn, kết quả thân thể quá yếu đến ngất xỉu. Nhưng trước khi ngất đi, bỗng nhiên nhìn thấy cô ấy, không biết vì cái gì, cô ấy cho mình một loại cảm giác an tâm rất quen thuộc, cho nên cơ thể của mình không tự chủ mà hướng về phía cô ấy té ngã.” Hải Nhĩ nâng lên ánh mắt nhìn về phía Chu Tráng Tráng, không vội nói: “Lúc sau cô ấy đưa mình vào bệnh viện, đã cứu mạnh của mình.”
Rồi sau nữa, lão nhân gia nhà anh tỉnh lại liền giành bánh nướng của nàng ăn. Chu Tráng Tráng trong lòng tiếp tục nhớ lại .
“Rất khác biệt nha, người ta là anh hùng cứu mỹ nhân, hai người là . . . . . .” Bạn nam ngồi cạnh Hải Nhĩ đang muốn nói “Mĩ nhân cứu anh hùng”, nhưng cẩn thận nhìn kỹ Hải Nhĩ cùng Chu Tráng Tráng, kiên định nói cho đúng: “Hai người cũng là anh hùng cứu mỹ nhân ah.”
Lời này nào ngờ khiến cho Chu Tráng Tráng ưu sầu —— vì thân thể của nàng mà suy nghĩ, về sau hay là nên ăn ít bánh bao đi.
Chẳng qua không nghĩ tới, lần đầu tiên hai người gặp nhau, trọng điểm ở trong mắt Chu Tráng Tráng là bánh nướng, trọng điểm ở trong mắt Hải Nhĩ lại là lãng mạn.
Chu Tráng Tráng cảm thấy biệt hiệu siêu ăn của mình quả nhiên là tiếng đồn không sai.
“Mặc kệ là anh hùng cứu mỹ nhân hay là mĩ nhân cứu anh hùng, hai người hiện tại yêu nhau mới là quan trọng.” Một bạn nữ cực kỳ hâm mộ nói.
Hải Nhĩ cười không nói, Chu Tráng Tráng cũng lười giải thích, chỉ có thể đâm lao thì phải theo lao thôi.
Đúng lúc này, trên bầu trời tối mịt bỗng xuất hiện vô số vệt sáng trắng, như vô số ngôi sao rơi xuống, nở rộ hoa lệ trước khi vụt tắt, không ngừng rơi xuống mặt đất. Cảnh tượng kia không thể cùng một chữ đẹp để hình dung mà là một loại ngoạn mục, làm cho người ta càng khắc sâu cảm giác thần bí bao la của vũ trụ.
Động tác này làm cho ánh sáng trên khuôn mặt Hải Nhĩ dần liệm tắt, như pháo hoa cô quạnh.
Chu Tráng Tráng muốn giải thích, nhưng lại không biết nói từ đâu, cuối cùng chỉ có thể cắn môi, không thể lên tiếng.
Đúng lúc hai người đang xấu hổ, bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng kinh hô khiếp đảm, Chu Tráng Tráng quay đầu, phát hiện bạn nam vừa rồi đã nói chính mình cùng Hải Nhĩ là “Anh hùng cứu mỹ nhân” bởi vì quá mức nhập thần quay chụp mưa sao băng, không để ý dưới chân, nên bị trượt xuống sườn núi, may mà bám víu được một nhánh cây già bên cạnh, mới không bị rơi xuống.
Bạn nam kia bộ dáng xem ra đã sợ tới mức sắp co quắp, mặt trắng như giấy, thần sắc kinh sợ tới cực điểm, hai tay cố gắng bắt lấy thân cây, xem ra sức lực đã muốn sắp cạn dần. Mà phía dưới hắn là thung lũng cao mười mấy mét, tình thế nguy hiểm vạn phần.
Đoàn người chạy nhanh nghĩ biện pháp, có người quăng dây thừng đưa cho hắn, nhưng lúc này bạn nam kia thật sự không có can đảm đưa tay ra chụp. Còn có người muốn vươn tay đi kéo hắn, nhưng khoảng cách quá xa, cánh tay vươn ra không tới.
Mắt thấy bạn nam kia sắp duy trì không nổi, nếu cứ thế tuyệt đối sẽ sức cùng lực kiệt buông lỏng nhánh cây, ngã xuống thung lũng, đoàn người nóng lòng như lửa đốt.
Đúng lúc này, Hãi Nhĩ nãy giờ vẫn trầm mặc đứng r