Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/912 lượt.

a, cố định một đầu dây thừng an toàn, đầu kia nắm chắc trong tay —— hắn quyết định theo cành cây già mon men xuống, đem dây thừng buộc vào người bạn nam kia.
Hành động này cũng nguy hiểm vạn phần, nhưng đoàn người cũng không thể trơ mắt nhìn bạn nam kia bỏ mạng, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Hải Nhĩ thành công.
“Anh nghĩ kỹ lại đi, thân thể anh yếu như vậy, đổi người khác đi.” Chu Tráng Tráng giữ chặt góc áo Hải Nhĩ, gắt gao nắm.
“Mấy bạn nam trong chúng ta, chỉ có anh thể trọng nhẹ hơn chút, như vậy nhánh cây mới có thể chịu được.” Hải Nhĩ sắc mặt vẫn yếu ớt tái nhợt trước sau như một, nhưng ánh mắt cũng rất kiên định: “Yên tâm, anh sẽ không bỏ lại em.”
Những lời này thành công làm cho Chu Tráng Tráng ánh mắt chuyển hồng thành tiểu bạch thỏ.
Hải Nhĩ thở sâu, tứ chi bám thân cây treo lơ lửng phía trên thung lũng, bắt đầu nhẹ nhàng hướng về phía bạn nam kia.
Một bước, hai bước, ba bước. . . . . . Tim mọi người đều đi theo từng bước đi Hải Nhĩ mà dồn dập đập, Chu Tráng Tráng còn hơn thế, Hải Nhĩ mỗi lần bước về phía trước, nàng như không thể thở nổi.
Cũng không biết trên bầu trời mưa sao băng lại rơi xuống bao nhiêu, Hải Nhĩ rốt cục dừng lại, ổn định thân mình, rút ra dây thừng, thật cẩn thận buộc chặt vào người bạn nam đó.
Kế tiếp, chỉ cần Hải Nhĩ quay về, mọi người sẽ cùng nhau kéo người nọ lên, hành động cứu viện liền thành công.
Nhưng vào lúc này, một tiếng “răng rắc” của thân cây gãy vang lên, ở trong đêm yên tĩnh vô cùng rõ nét, làm vỡ nát thần kinh mọi người —— thân cây già kia không chịu nổi trọng lượng hai nam nhân trưởng thành, đã bắt đầu từ từ gãy.
Không nên chậm trễ, Hải Nhĩ phản ứng cực nhanh, xoay người rất nhanh định lui về. Nhưng tên kia vì trong thời gian dài bị cực độ khủng hoảng, lại bị tếng cây gãy kích thích, nháy mắt thấy bạn đồng hành duy nhất bên người chuẩn bị rời khỏi, cũng không kịp suy nghĩ, xuất phát từ bản năng, lại duỗi tay gắt gao nắm lấy chân Hải Nhĩ.
Tiếng thân cây gãy lần thứ hai vang lên, làm cho trong lòng mọi người tuyệt vọng thành tro.
Trong trí nhớ Chu Tráng Tráng, khoảnh khắc cuối cùng khi Hải Nhĩ rơi xuống, thế nhưng lại mỉm cười với nàng, đó là một kiểu mỉm cười như trút được gánh nặng.
Mắt thấy Hải Nhĩ rõ rang một người cứ thế biến mất trước mắt mình, Chu Tráng Tráng không chịu nổi, chỉ cảm thấy trước mắt từng trận biến thành màu đen, nhất thời tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
Đến cuối cùng, tên bạn kia bởi vì dây thừng buộc trên người nên sống sót, lúc được kéo lên, càng không ngừng khóc, nói chính mình xin lỗi Hải Nhĩ.
Không ai để ý tới hắn, đoàn người bắt đầu báo nguy.
Sau nhiều giờ, đội cứu hộ mới lên núi, gần rạng sáng mới ở dưới sâu thung lũng tìm được Hải Nhĩ bị trọng thương hôn mê.
Tất cả mọi người ở đây bị giải về cục cảnh sát điều tra, lấy lời khai.
Chờ Chu Tráng Tráng từ cục cảnh sát đi ra, phát hiện ngoài cửa một chiếc xe Wrangler quen thuộc, mà Thường Hoằng đang tựa vào bên cạnh xe hút thuốc.
Chu Tráng Tráng tự giác đi đến bên người hắn, cúi đầu, cái gì cũng nói không nên lời.
Thường Hoằng vẫn nhả khói, khuôn mặt như băng ngàn năm không tan chảy, ở trong yên lặng sương khói lượn lờ —— đây là Chu Tráng Tráng lần đầu tiên thấy hắn như vậy.
Thời khắc thả khói xong, Thường Hoằng đem mẫu thuốc vứt xuống đất, giày da tàn nhẫn giẫm đạp lên không chút thương tiếc, Chu Tráng Tráng tình nguyện cái hắn giẫm là chính mình.
“Lên xe.” Sau khi hết thảy sự việc xảy ra, Thường Hoằng cũng chưa nói gì, nhưng lại mệnh lệnh Chu Tráng Tráng như thế.
Chu Tráng Tráng nghe theo lời lên xe, dọc đường đi, hai người cũng không nói một câu nào.
Trước cửa bệnh viện, tập trung rất nhiều người, đều là người thân của Hải Nhĩ, Mĩ Địch, Tần Trung, mẹ Thường Hoằng, Phó Nguyệt Nguyệt, Phó Dương Dương, còn có người phụ nữ trung niên ăn mặc mạnh mẽ, xem bộ dáng có vài phần tương tự Hãi Nhĩ, Chu Tráng Tráng đoán rằng đó là mẹ Hải Nhĩ.
Phó Nguyệt Nguyệt khóc ánh mắt sưng đỏ thấy Chu Tráng Tráng vội chạy tới, chỉ vào nàng nói: “Chính cô ta, chính là cô ta không ngừng dụ dỗ Hải Nhĩ đi lên núi, kết quả đi lên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này!”
Tất cả mọi người nhìn Chu Tráng Tráng, ánh mắt này làm cho nàng nhất thời cảm thấy thân thể nặng rất rất nặng.






“Cô ta không phải bạn gái Thường Hoằng sao? Như thế nào lại quấn quýt lấy Hải Nhĩ? Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Kể từ đó, mẹ Thường Hoằng ấn tượng đối với Chu Tráng Tráng lại càng kém.
Chu Tráng Tráng cắn chặt môi dưới, để không phát ra tiếng nào.
“Tráng Tráng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Em sao lại ở cùng với Hải Nhĩ.” Mĩ Địch đi tới, kéo Chu Tráng Tráng sang một bên hỏi.
Cho dù vị trí thay đổi, Chu Tráng Tráng vẫn như cũ là cái đích cho mọi người chỉ trích.
“Anh ấy hẹn nhóm bạn đi ngắm mưa sao băng, nhưng theo quy định mỗi người phải đưa bạn gái theo, anh ấy không có cách nào nên nhờ em giả làm bạn gái anh ấy.” Chu Tráng Tráng sợ hãi chậm chạp giải thích.
“Thường Hoằng, con cũng