Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/914 lượt.

đã thấy rồi đó, đâu có an hem nào lại rối rắm như vậy, muốn mất mặt lắm sao?” Mẹ Thường Hoằng rốt cục nhịn không được: “Loại con gái như vậy, còn muốn làm cái gì, nhanh chóng cùng cô ta cắt đứt mới là đúng đắn!”
Chu Tráng Tráng cúi đầu, trong lòng trong mắt đều tràn ngập suy nghĩ về ánh mắt kia của Thường Hoằng, ánh mắt chưa bao giờ lạnh lẽo như vậy.
Ngay khi sắp biến thành cho vạn người công kích, một cô y tá bước nhanh đi tới, hỏi: “Ai là người nhà của Hải Nhĩ?”
“Tôi là mẹ nó.” Mẹ Hải Nhĩ vẫn trầm mặc nãy giờ đứng dậy.
“Người bệnh luôn gọi Tráng Tráng, trong mọi người đây ai tên Tráng Tráng, đi vào xem một chút.” Lời này của y tá làm cho ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn ngập mờ mịt, vừa định nhấc chân đi vào phòng bệnh, nhưng Phó Nguyệt Nguyệt lại một tay đẩy nàng ra: “Cô còn mặt mũi nào đi vào, tôi không cho phép cô lại đi gặp Hải Nhĩ, cô là yêu tinh hại người, nếu cô còn cảm thấy một chút hổ thẹn, mau đi khỏi đây giùm, nơi này không ai muốn nhìn thấy cô hết!”
Mẹ Thường Hoằng cũng hát đệm: “Đúng vậy, nhà chúng tôi không chào đón một cô gái như cô đâu, mời cô trở về đi.”
Chu Tráng Tráng đứng ở tại chỗ, chân tay luống cuống, giống như đứng ở trên sân khấu, trong bóng đêm chung quanh tất cả đều là đùa cợt cùng thù hằn, cả thế giới, chỉ có một mình nàng.
Đúng lúc này, Thường Hoằng bên cạnh bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng: “Đừng náo loạn!”
Bốn phía bỗng nhiên im lặng xuống dưới, giờ phút này Thường Hoằng tựa như trưởng giả trong gia tộc, lời nói ra làm cho người ta không khỏi thần phục: “Hải Nhĩ hiện tại đang bị thương, muốn gặp nàng, ai cũng đừng ngăn lại.”
Nói xong, hắn hai ba bước đi đến bên người Chu Tráng Tráng, túm cánh tay của nàng, trực tiếp lôi kéo nàng đi vào phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Hải Nhĩ hai mắt nhắm chặt nằm trên giường, sắc mặt so với lúc trước càng thêm tái nhợt, yếu ớt như một khắc chạm vào sẽ vỡ. Cái trán, cần cổ, ngực, tay, chân hầu như đều quấn băng vải — thương thế thập phần nghiêm trọng.
Thấy Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng lại nhớ tới mỉm cưởi của hắn khi rơi xuống vách núi tối tăm kia, mỉm cười khắc khoải vẫn xoay quanh trong đầu óc nàng.
Còn có mưa sao băng đầy trời, cái nắm tay kia, cái ban đêm kia, tất cả đều đan xen cùng một chỗ, làm cho nàng không thể suy nghĩ.
Mà giờ phút này, Hải Nhĩ trong hôn mê lại bắt đầu khẽ kêu: “Tráng Tráng … Tráng …”
Thanh âm kia suy yếu như thế lại vẫn kiên trì, làm cho Chu Tráng Tráng thân run nhè nhẹ.
“Xem ra, nó thật sự thích em.” Thường Hoằng vẫn đứng ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng.
“Xem ra, nó thật sự thích em.” Thường Hoằng vẫn đứng ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng.
Chu Tráng Tráng che miệng lại, cái gì cũng không nói nên lời.
“Em thì sao, cũng thích nó phải không?” Thường Hoằng tiếp tục hỏi, thanh âm kia căn bản không phải tiếng nói của hắn.
Chu Tráng Tráng nghĩ, giọng Thường Hoằng hẳn phải là trêu tức, mang theo ý cười, tuyệt đối không phải loại xa cách như thế này.
“Tôi vốn không nên hỏi vấn đề này, em sao lại có thể không thích nó chứ? Hai người sau lưng tôi hẹn nhau lên núi ngắm mưa sao băng, hết sức lãng mạn đi? Nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, sẽ phát sinh cái gì? Để tôi nghĩ xem, hai người sẽ lừa gạt tôi tiếp tục hẹn hò, sẽ bởi vì cảm giác tội lỗi trong nội tâm vô cùng mới mè mà càng không thể quên cuối cùng kìm lòng không đậu, hoặc là bị tôi phát hiện, hoặc là lén lút cùng một chỗ, là như thế này đi, Chu Tráng Tráng.” Giọng Thường Hoằng thực bình tĩnh nhưng từ nơi nào đó Chu Tráng Tráng cảm nhận được tình cảm đè ép mạnh mẻ.
“Thật xin lỗi.” Chu Tráng Tráng rốt cục rơi lệ: “Thường Hoằng thật sự xin lỗi, tôi cũng không có nghĩ đến sẽ như vậy, tôi cũng không nghĩ sự tình sẽ biến thành như vậy.”
“Em không nghĩ, tôi không nghĩ, Hải Nhĩ cũng không nghĩ, chính là sự tình đã muốn biến thành như vậy rồi.” Thường Hoằng chậm nói: “Có lẽ ở trong lòng hai người, tôi mới là kẻ thứ ba phải không? Là tôi đối với em quấn quýt càn quấy phiền hà em chết đi được, khiến em mất đi cơ hội cùng Hải Nhĩ một chỗ, trong lòng em là nghĩ như thế này đi, Chu Tráng Tráng.”
“Bắt đầu có lẽ là đúng như thế, nhưng sau đó, sau đó suy nghĩ của tôi đã muốn thay đổi.” Chu Tráng Tráng giải thích.
“Thay đổi?” Thường Hoằng cười, nụ cười lần này cũng mỏng manh như vậy: “Chu Tráng Tráng, tôi chỉ hỏi em một câu, em rốt cuộc có từng xem tôi trở thành bạn trai em chưa?”
Chu Tráng Tráng như là bị xương cá đâm nghẹt, muốn nói cũng đau đớn vô cùng.
“Chúng ta cùng một chỗ lâu như vậy, có hay không trong phút chốc em đem tôi trở thành bạn trai em?” Thường Hoằng hỏi.
Chu Tráng Tráng rốt cục mở miệng, dù khó khăn, nàng vẫn là đã mở miệng: “Có, đương nhiên là có.”
Đây là lời nói dối, nàng đối với tình cảm của Thường Hoằng luôn luôn không hiểu rõ lắm. Chính là nàng phải nói chuyện, bởi vì lo sợ, không phải vì sợ Thường Hoằng bạo lực, mà là sợ hãi hắn sẽ rời đi.
Thường Hoằng vẫn mỉm cười: “Tráng Tráng, em không giỏi che dấu, em rất đơ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t