The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.

ng mũi nằng nặng.
“Giận, sao lại không giận.” Thường Hoằng hung hăng dùng khăn ấm nhéo cái mũi nàng, cho đến khi Chu Tráng Tráng lại sắp chảy nước mắt, mới thở dài, nói: “Dù giận, nhưng không có lúc nào là không nhớ em.”
“Em cũng vậy.” Chu Tráng Tráng hít hít cái mũi: “Nửa năm qua em không giây phút nào không nhớ anh.”
“Phải không? Nhớ anh cái gì?” Thường Hoằng có chút ngoài ý muốn.
“Nhớ anh mua toàn thức ăn ngon cho em, nào là vịt quay, súp, bò bít tết, đồ nướng, lẩu. . . . . .”
“. . . . . .” Thường Hoằng thật quá ngoài ý muốn.






Giây phút biệt ly lúc nào cũng đến rất nhanh, hai người ôm ấp một lúc rồi cùng nhau ra sân bay, Chu Tráng Tráng đang chuẩn bị tiến hành đủ loại hành động ngôn ngữ lưu luyến không rời thì Thường Hoằng đoạt đi di động nàng, lưu số mới của mình vào, hàm răng trắng lại nhe ra chói loá: “Nếu lần sau còn dám xoá bỏ, anh bóp một cái giết chết em.”
Chu Tráng Tráng cảm giác uỷ khuất sâu sắc: “Lúc trước rõ ràng là anh thay số mới không cho em liên lạc mà.”
“Còn dám cãi nữa sao?”
Chu Tráng Tráng cảm giác vô cùng uất nghẹn.
Loa thông báo lại bắt đầu gọi, cần phải đi rồi, Thường Hoằng sờ sờ đầu Chu Tráng Tráng, nói: “Một mình em ở đây, phải ngoan một chút, biết không?.”
Từng lời hắn nói như một con rắn, chậm rãi bò lên sống lưng Chu Tráng Tráng, cảm giác lạnh như băng khiến cả người nàng nhịn không được phải rùng mình: “Ngươi rốt cuộc muốn cái gì?” (Quạ: Lúc này TT đang cực kỳ nổi điên, ta đổi cách xưng hô cho hợp nhé)
“Anh muốn em đi với anh.” Tả Nhất đưa ra yêu cầu.
“Nếu ta không đồng ý thì sao?” Chu Tráng Tráng không kiềm chế được tức giận tràn qua giọng nói.
“Em có quyền lựa chọn đường sống sao” Tả Nhất rất khôn ngoan.
Chu Tráng Tráng tạm dừng lại, hỏi tiếp: “Có phải chỉ cần ta đi cùng ngươi, ngươi sẽ đưa đoạn video kia lại cho ta?”
“Còn phải chờ xem biểu hiện của em có làm anh hài lòng hay không đã.” Tả Nhất cúi đầu cười, thanh âm kia mơ hồ thổi mạnh vào màng tai, rất đau.
Đúng như lời Tả Nhất nói, Chu Tráng Tráng không còn lựa chọn nào khác. Đoạn video kia nếu như bị cấp trên Thường Hoằng xem được, Thường Hoằng nhẹ thì bị cấm túc (Quạ: ta thấy từ biệt giam nghe nặng nề quá, chẳng nhẹ chút nào nên lấy từ cấm túc vậy), nặng sẽ bị ghi chép vào trong hồ sơ, trở thành điểm nhơ cả đời.
Vì tương lai tiền đồ của Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng chỉ có thể đáp ứng.
Bất quá trước khi đến nơi hẹn, Chu Tráng Tráng vội quay về phòng ngủ trước tiên, mặc lên mình cái áo T-shirt màu đỏ tươi của hoa huệ tây, thêm một cái váy xanh biếc, còn lén lấy cái lọ phấn nền màu tối gì đó của Đại Kiều thoa lên mặt, tức khắc liền xuất hiện con gái lớn trưởng thôn lão Ngưu (*).
(*) Quạ: cái này cũng không rõ lắm, chỉ biết có bộ phim dài tập liên quan tên: chuyện của gia đình lão Ngưu. Không biết ý tác giả là gì …
Cuối cùng, Chu Tráng Tráng còn sợ lực sát thương chưa đủ lớn, chạy ra tiệm bánh bao ngoài trường học mua 5 cái bánh bao nấm thịt, cắn mấy cái nuốt hết vào trong bụng, sau khi bảo đảm khẩu khí kia vô hình có thể giết chết kẻ địch, mới mang theo tâm tình khuất nhục chạy tới điểm hẹn.
Đương nhiên, dọc đường đi lọt vào sự chú ý của không ít người.
Sau khi Tả Nhất thấy cách ăn mặc của Chu Tráng Tráng, con người cũng sắp rớt ra: “Tuy rằng trước kia em thư vị cũng không nhiều, nhưng hiện tại mức độ càng ngày càng thấp.”
Chu Tráng Tráng không để ý tới hắn, xoay xoay cái cổ, nắm cổ áo, dùng ngữ khí khẳng khái phó nghĩa nói: “Nói đi, muốn ta cùng ngươi thế nào mới đem đoạn băng đưa cho ta?”
“Đi theo anh ăn cơm, theo anh đi hát karaoke, cùng gặp bạn bè anh, cứ như vậy.” Tả Nhất giơ xoè cánh tay.
“Cứ như vậy?” Chu Tráng Tráng trợn to mắt.
“Nếu không, em cho rằng anh muốn em ngủ với anh chắc?” Tả Nhất hỏi.
Chu Tráng Tráng gật gật đầu.
Tả Nhất nhìn Chu Tráng Tráng toàn bộ từ trước sau trái phải, từ trên xuống dưới, từ sợi tóc đến ngón chân đánh giá một lần, tiếp theo xoay xoay cổ, nắm cổ áo, dùng ngữ khí hung hồn thà chết chứ không chịu khuất phục nói: “Em nghĩ tới Mĩ!”
Chu Tráng Tráng: “. . . . . .”
Tả Nhất lôi Chu Tráng Tráng kéo vào trong một KTV, bên trong là một đám trai gái trẻ tuổi, uống rượu, hút thuốc, không khí ngột ngạt, vô cùng ồn ào.
Một đám người đang giành nhau microphone hát 《 Chết cũng phải yêu 》, kết quả vừa thấy Chu Tráng Tráng đi vào, tất cả đều ngây người, tiếng “lạch cạch” của microphone rơi trên mặt đất, lăn đến bên chân Chu Tráng Tráng.
Chu Tráng Tráng cũng không khách khí, liền nhặt lên, vừa lúc âm nhạc tới, lập tức cất giọng, lớn tiếng gào thét:“Chết ! Cũng! Vẫn! Muốn! Yêu! Không! Sâu! Đậm! Sẽ! Không! Biết! Hạnh! Phúc! Cảm! Tình ! Sâu! Bao! Nhiêu! Chỉ! Có! Cách! Này! Mới! Đủ! Biểu! Lộ. . . . . .”
Gầm rú bài này xong, toàn thể đồng bào kinh ngạc đến ngây người, cái cằm đẹp đẽ con ngươi mắt kính gì đều rớt hết.
Chu Tráng Tráng không để ý tới gì đó, trực tiếp ngồi vào ghế sofa bắt đầu ăn đồ ăn vặt, hoa quả.
Tả Nhất ngồi xuống bên cạ