Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/961 lượt.
may hơn ngươi, đừng có cả ngày nhìn ai cũng bày ra bộ dáng như người ta thiếu nợ ngươi một trăm vạn không bằng. Ngươi cho là khắp nơi trong thiên hạ này đều là mẹ ngươi chắc, đều phải nuông chiều ngươi! Ngươi cho ngươi là ai hả? !”
Rống giận xong, Chu Tráng Tráng bắt đầu hối hận. Tính tình tên Tả Nhất này tàn bạo có tiếng, đợi lát nữa hắn thẹn quá hoá giận, một cái tát có thể đem hình dáng nàng vốn không rõ ràng cho lắm nay biến thành bằng phẳng như đít nồi.
Đang nghĩ ngợi lui về sau một bước, Tả Nhất lại bỗng nhiên dời ánh mắt, nhẹ giọng nói: “Bà ấy không quan tâm đến anh, sau khi ly hôn xong bà liền sang Mĩ, bảo nhìn thấy anh là nhớ tới ba anh, bà không muốn mãi mãi phải nhớ tới người đàn ông phản bội mình, bà không muốn nuôi con cho ông ta.”
Giọng nói kia cứ như rất lãnh đạm rất nhẹ nhàng, nhưng một khi nếm thử lại đậm đặc vị chanh, chua xót.
Chu Tráng Tráng trong lòng mắng một tiếng “con bà nó”, sao nàng bỗng nhiên lại cảm thấy thằng nhóc này vô cùng giống con cho hoang đã bắt cóc Bác Mĩ nhà nàng vậy nè?
Theo lời mấy cô trong khu phố nói, con chó hoang kia cũng bị mẹ nó bỏ rơi.
Theo lời bác gái trong khu phố nói, con chó hoang kia cũng biết tự cam chịu số phận mình không may cho nên cũng chẳng ai thèm để ý đến.
Theo Chu Tráng Tráng tận mắt chứng kiến, con chó hoang kia cũng thường xuyên dùng loại ánh mắt khinh đạm lại tịch liêu này nhìn về xa xăm.
Thế nhưng cuối cùng, nó lại bắt cóc Tiểu Bác Mĩ nhà nàng đi.
Cho nên. . . . . . tuyệt đối không thể đồng tình!
“Ngươi xem phim thần tượng nhiều quá rồi đó? Bây giờ là mùa hè, ngươi kêu ta tặng ngươi khăn quàng cổ, là muốn thắt cổ tự tử hay là muốn nóng chết bản thân a?” Chu Tráng Tráng hết chỗ nói rồi.
“Em quản anh làm gì, dù sao cho em thời gian một tháng, em nếu không tặng, anh lập tức đem video giao cho thượng cấp của hắn!” Tả Nhất uy hiếp.
Người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, Chu Tráng Tráng chỉ có thể đáp ứng trước.
Nhưng tự dưng bị người uy hiếp, trong lòng Chu Tráng Tráng không quá thoải mái, lúc đi bệnh viện thăm Hải Nhĩi, có chút thất thần.
“Tráng Tráng em có phải đang lo lắng cho anh họ không?” Hải Nhĩ hỏi.
“Không phải.” Chu Tráng Tráng khoát tay: “Anh ấy da dày thịt béo như vậy, cần gì em lo lắng chứ?”
“Vậy em sao lại giống như người mất hồn vậy?” Mỹ Địch phụ trách săn sóc Hải Nhĩ đem táo đã gọt vỏ đưa cho nàng: “Phụ nữ không nên đem tâm sự viết lên trên mặt, cẩn thận da sẽ bị nhăn nheo.”
Chu Tráng Tráng vội vàng tìm gương soi, may quá may quá, chưa có nếp nhăn, Mĩ Địch muốn hù chết người mà.
“Àh, anh rễ Tần Trung đi đâu rồi ạ?” Chu Tráng Tráng cũng bày đặt học cách đánh trống lãng.
“Hắn đến công ty, nói lát nữa sẽ tới.” Mĩ Địch chà chà tay, vén tóc rũ hai bên tai, nói với Chu Tráng Tráng: “Chị hỏi em rốt cuộc em có biết hôm nay mình bị chụp lén hay không?”
“A?” Chu Tráng Tráng thật đúng là không biết.
“Cho nên mới nói những người yêu nhau thường theo quy luật bù trừ, Thường Hoằng gian xảo như vậy, kết quả tìm một người ngu ngốc như em.” Mĩ Địch bất cứ lúc nào cũng không quên mắng Thường Hoằng một tiếng: “Hôm nay em gặp mặt tên con trai kia, đều bị Phó Dương Dương thuê thám tử tư chụp được, nếu không nhờ chị liều mình giật lấy máy ảnh đập tan, hình chụp đã bị xoá, thì không chừng Thường Hoằng chắc đã sớm xách dao đến đây tiêu diệt em rồi.”
Thanh âm Mĩ Địch rất bình tĩnh, nhưng nghe vào trong lỗ tai Chu Tráng Tráng lại như là sét đánh bên tai, sờ phía sau lưng, toàn thân ướt sủng.
Thật nguy hiểm a, dựa theo tính cách Thường Hoằng kia, làm sao chịu nghe nàng giải thích, tuyệt đối là diệt trước nói sau. (Q: sao lại nghĩ anh tàn bạo vậy nè)
“Phó Dương Dương sao cái gì cũng biết a?” Chu Tráng Tráng cảm thấy đáng sợ.
“Cái con đó, từ nhỏ đã có dã tâm, trước mặt người lớn giả vờ dịu dàng hiểu biết, nó luôn thích Thường Hoằng như vậy, dĩ nhiên sẽ không chịu thua, phật chắn giết phật, thần chắn tể thần, huống chi em còn là một tiểu yêu tinh chứ.” Nói đến đây, Mĩ Địch nhìn thấy Chu Tráng Tráng, hỏi: “Em sao lại đỏ mặt?”
“Chưa từng có ai nói em là yêu tinh hết.” Chu Tráng Tráng sờ sờ đầu.
Mĩ Địch: “. . . . . .”
Thật vất vả khôi phục lại, Mĩ Địch tiếp tục nói: “Tuy rằng lúc này đây chị đã cảnh cáo nó, nhưng ai biết nó có lại tiếp tục dùng chiêu này nữa không, Tráng Tráng tự em phải cẩn thận chút, thế nào cũng đừng nhằm ngay lúc Thường Hoằng không ở đây lại xảy ra chuyện ong bướm gì nữa, biết không?”
“Dạ dạ dạ, chị họ anh minh, thiên thu vạn tuế.” Chu Tráng Tráng liên tục gật đầu.
“Em xem chị hôm nay đã giúp em một chuyện phiền phức như vậy, lần sau lúc chị cần em hỗ trợ, em không được từ chối đó.” Trong mắt Mĩ Địch chợt hiện lên tia sáng.
“Cho dù chị bảo em đi trộm quần lót đàn ông hay là tã lót con nít, em cũng bất chấp gian nguy không hề do dự!” Chu Tráng Tráng tuyên thệ.
Lúc Hải Nhĩ xuất viện, đã khai giảng gần nửa tháng rồi, trong khoảng thời gian này, Chu Tráng Tráng vẫn cảnh giác t