Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/931 lượt.
g Chu Tráng Tráng, cực kỳ khó chịu.
“Nếu đã như vậy, chúng ta cũng chẳng có gì để nói nữa.” Phó Dương Dương nhìn Chu Tráng Tráng, hai bên khóe miệng từ từ nâng lên, độ cong kia giống như một sợi dây cung cứng nhắc bị kéo căng dần, hàn ý giá rét lan tràn: “Chu Tráng Tráng, đó là tự cô tìm lấy.”
Phó Dương Dương vẫn như cũ nói xong là rời đi, nhưng mãi cho tới khi cô ta đã đi rất xa, cổ Chu Tráng Tráng vẫn còn cảm thấy như bị cái gì đó ghìm thật chặt.
Thật vất vả mới về tới nhà mình, vốn chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt nhưng Thường Hoằng liên tục gọi điện thoại tới, thúc giục nàng mau tới thăm anh. Càng tức giận hơn là, ba mẹ Chu Tráng Tráng vừa thấy điệu bộ này, lập tức cảm thấy lại có một tên đầu đất có thể thay bọn họ nuôi con gái ăn no, tận dụng cơ hội hiếm có này, vội vàng đuổi Tráng Tráng ra cửa, còn ép buộc nàng mang theo một túi đặc sản lớn, mệnh lệnh nàng phải đem bồi bổ thân thể cho Thường Hoằng.
Chu Tráng Tráng buồn bực – rõ ràng người bị đặt ở phía dưới chính là nàng, nên bồi bổ cơ thể phải là nàng mới đúng chứ!
Oán giận trách móc, Chu Tráng Tráng vẫn khiêng bao lớn bao nhỏ đặc sản ra sân bay, lên phi cơ, bay đến quân doanh, dọc đường đi, trong đầu không ngừng vang lên tiếng gọi khởi nghĩa phục thù.
Không biết vì sao, cảm thấy bản thân sao rất giống với đồng chí Hoa Mộc Lan nha.
Xuống máy bay, lại khiêng bao lớn bao nhỏ tới khách sạn ngoài quân khu, nghênh đón nàng cư nhiên là đồng chí Tiểu Lưu đôn hậu. Đương nhiên, đồng chí ấy chất phát thật thà thế nào thì miệng lưỡi vẫn ngon ngọt trước sau như một: “Chị dâu rốt cuộc cũng đã đến, phó đội trưởng đang bàn chuyện với cấp trên, không sao dứt ra được, gấp gáp đến nóng nảy, vội kêu em tới đón chị, bảo nhất định phải chăm lo cho chị thỏa đáng, không thể để chị chịu bất cứ thiệt thòi nào hết đó!”
Nói xong, Tiểu Lưu không nói tiếng nào liền đoạt lấy toàn bộ hành lý của Chu Tráng Tráng, đích thân hộ tống nàng vào phòng, còn kể cho nàng nghe vô số câu đại loại như Thường Hoằng nhớ nhung nàng như thế nào, xong mới chịu rời đi.
Chu Tráng Tráng quá mệt mỏi, ăn mấy bao khô bò rồi tiến vào phòng tắm rửa, trời mùa đông ngâm mình bằng nước ấm, từ đầu đến chân nàng biến thành con tôm hấp, thoải mái căng tràn.
Nhưng lúc đang nhắm mắt tận hưởng, bỗng nhiên một bàn tay từ sau che miệng nàng lại, Chu Tráng Tráng sợ tới mức tê liệt, trong lúc cấp bách vội vàng quay đầu lại – cho tên cường đạo thấy rõ bộ dáng nàng đoán chừng sẽ không có hứng thú gì gì đó nữa. (Q: sao tự đánh giá thấp bản thân mình như thế =.=, đánh giá thế này thì coi Thường Hoằng nhà chúng ta là cái gì đây???)
Ai ngờ đập vào mắt nàng – cũng là một đôi mắt đen bóng rất đỗi quen thuộc, giờ phút này bị hơi nóng phả lên, khóe mắt như phiếm hồng.
“Sao anh lại vào được? Em đang tắm mà!” Tuy rằng hai người đã này nọ kia gì đó rồi, nhưng Chu Tráng Tráng mỗi lần không mặc quần áo trước mặt hắn vẫn thấy rất thẹn thùng.
Phản hồi của Thường Hoằng lại là, dùng miệng ngăn chặn tiếng thét chói tai của nàng.
Cánh môi mềm mại chèn ép lẫn nhau, hai chiếc lưỡi một linh hoạt truy đuổi một ngượng ngùng tránh né, khí huyết cả người hắn giống như đều dốc chảy hết vào trong cơ thể nàng, hai người tựa hồ hòa hợp máu thịt vào nhau.
Mặc kệ nước nóng vẫn cứ lao đầu vào, toàn bộ quân phục Thường Hoằng ướt đẫm, dính sát vào cơ thể giống như một tầng da thịt thứ hai, cơ bắp cường ngạnh hiện rõ, hormone giống đực theo mạch máu cổ động tuôn trào ra, từng chút từng chút một bịt kín miệng mũi Chu Tráng Tráng, giờ phút này nàng thật sự khó thở, trước mắt chỉ còn thấy khóe mắt lông mày màu hồng nhạt kia.
Môi như cánh hoa đào hạ xuống trên khuôn mặt nàng, còn có lỗ tai, cần cổ, trước ngực, bụng . . . . . . rồi sau đó xuống phía dưới.
Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhớ tới một đoạn văn của Trương Ái Linh có viết:
“Tóc anh đang lướt nhẹ trên đùi cô, không biết lông tóc bờm xờm kia là đầu của con dã thú gì. Con thú đang men theo con đường hoàng tuyền trong hang động u tối, dùng đầu lưỡi cuồn cuộn cuốn xoắn lấy. Cô như con dơi treo ngược trong hang động, lưu lạc ẩn náu trong bóng đêm, bị chiếm giữ, bị khám phá, không được giúp đỡ, không thể van xin, chỉ có con thú kia đang dùng cái miệng nhỏ nhấm nháp nơi thầm kín của cô. Nỗi khiếp sợ hỗn tạp phơi bày trong nguyện vọng bức thiết: cần anh quay lại, lập tức quay lại – trở lại trong vòng tay ôm ấp của cô, trở lại tầm mắt cô.”
Q: đoạn văn này được trích từ tiểu thuyết trước khi mất của nhà văn Trương Ái Linh tên “Tiều Đoàn Viên – Little Reunion”- là tác phẩm bán tự truyện của Trương Ái Linh – tác giả truyện ngắn được chuyển thể thành bộ phim Sắc giới của đạo diễn Lý An. Trước khi tạo nên cơn sốt ở Trung Quốc, Little Reunion từng làm mưa làm gió ở Đài Loan và Hong Kong.
Dường như lúc này đây, Thường Hoằng cũng đang làm thế đối với nàng.
Những ngón tay Chu Tráng Tráng thật sâu chôn vùi trong mái tóc Thường Hoằng, tóc đen, giống như cỏ cây tươi tốt nhất, tràn ngập sức sống vô tận, nàng tình nguyện vùi xương cốt trong đó, vĩnh viễn không hối hận.